Kiến Xuân Thai
Chương 8
Nàng ta đau đến hai mắt ngấn lệ, dậm chân thật mạnh: "Các ngươi đều là người c.h.ế.t sao? Nhìn nàng ta động thủ với bổn công chúa!"
Hiện tại, thị vệ bảo vệ nàng ta đều là người của Tạ gia, không dám động thủ với thiếu phu nhân là ta, chỉ có đám cung nữ đi cùng nàng ta từ Bắc Địa xông lên.
Nhưng lại bị Tạ Hoài Lăng quát dừng lại.
Triệu Lan Nhược không thể tin nhìn sang: "Ngươi —— ngươi bị thương?"
Tạ Hoài Lăng đẩy thị vệ đang đỡ hắn ta ra, đi đến trước mặt ta:
"Thê tử ta vô lễ, mạo phạm công chúa, xin công chúa thứ tội."
Triệu Lan Nhược trợn to hai mắt: "Ngươi, ngươi nói cái gì?"
"Thê tử ta vô lễ, xin công chúa thứ tội."
Triệu Lan Nhược chỉ vào ta, thần sắc lạnh lùng:
"Thê tử? Ngươi nói nàng ta là thê tử của ngươi? Tạ Hoài Lăng ngươi điên rồi sao! Ngươi quên ——"
"Công chúa!"
Giọng Tạ Hoài Lăng rất lạnh: "Cẩn thận lời nói."
Triệu Lan Nhược sửng sốt.
"Được, Tạ Hoài Lăng, ngươi đừng có hối hận!"
Nàng ta lạnh lùng liếc nhìn ta một cái, quay đầu rời đi.
Tạ Hoài Lăng quay lại, dường như muốn nói gì đó với ta.
Nhưng ta cũng đi về một hướng khác.
17
Ta nhốt mình trong phòng.
Nghe tỳ nữ nói, cuộc tấn công thành đã kết thúc, đại quân không thể chiếm được Ung Thành.
Ta không bất ngờ, vốn dĩ là tấn công nghi binh.
Giang Tuyết Hạc hẳn đã phát hiện ta mất tích.
Nhưng……
Ta không hy vọng hắn mạo hiểm.
Tạ Hoài Lăng thoạt nhìn, tạm thời sẽ không làm gì ta.
Chỉ là, một trăm chiếc khăn kia, không biết khi nào mới có thể đưa cho hắn.
Ta không ngờ rằng, Tạ Hoài Lăng lại cẩn thận đến mức này.
Hắn ta mượn cớ bị thương và hộ tống công chúa, đưa ta và Triệu Lan Nhược về kinh.
Trên đường, Triệu Lan Nhược lại đến gây sự với ta hai lần.
Nhưng nàng ta nhanh chóng phát hiện ra ta không tranh cãi với nàng ta nữa, mà trực tiếp động thủ.
Nàng ta tự cho mình thân phận cao quý, không làm được việc đánh nhau với ta, nếu gọi cung nữ động thủ, thị vệ Tạ gia lại bảo vệ ta, nàng ta cũng không làm gì được.
Bị ta đánh hai lần, Triệu Lan Nhược học khôn, không đến gây sự với ta nữa.
Ta an tâm ngồi trong xe ngựa thêu khăn.
Chiếc này là thu hải đường, chiếc kia là bạch ngọc lan.
Tạ Hoài Lăng đi cùng xe ngựa với ta, nhưng hắn ta nói gì, ta đều làm như không nghe thấy.
Hắn ta muốn ôm ta, ta liền chọn chỗ hắn bị thương mà dùng sức đẩy ra, vết thương vốn chưa lành lại rách ra mấy lần.