Kiến Xuân Thai

Chương 11

"Phụ thân dạy con trung quân ái quốc, cũng dạy con rằng dân trọng hơn vua! Quân chủ tàn bạo, người chịu khổ vẫn là lê dân bách tính, tổ tiên Lư thị ta theo Thái Tổ hoàng đế chinh phạt thiên hạ, chẳng phải cũng là vì lật đổ bạo chính tiền triều, trả lại thiên hạ thái bình sao?"

Phụ thân giận dữ, giơ tay lên, tát ta lệch mặt.

Mẫu thân vội vàng che chở cho ta: "Lang quân! Sao chàng có thể động thủ chứ!"

Phụ thân sững sờ nhìn lòng bàn tay mình, trong mắt dường như có chút hối hận, nhưng vẫn nghiêm nghị chỉ vào ta nói:

"Nàng xem nó kìa, đã thành ra cái dạng gì rồi! Nếu ta không quản giáo nó, chẳng phải nó sẽ làm phản rồi sao! Lư gia ta sao lại có đứa con bất trung bất hiếu như vậy!"

Phụ thân nói xong, lớn tiếng gọi ra bên ngoài: "Người đâu!"

Mấy gia đinh lực lưỡng đáp lời bước vào.

"Nhốt nữ lang vào từ đường, không có lệnh của ta, ai cũng không được thả nó ra!"

Ta nhắm mắt lại.

Thật ra ta đã sớm biết, dù ta có nói gì, cũng khó có thể lay chuyển ngọn núi lớn mang tên trung hiếu trong lòng phụ thân.

Chứ đừng nói đến chuyện của ta và Giang Tuyết Hạc.

Phụ thân chỉ cảm thấy ta điên rồi.

Ta cúi người, trán chạm đất:

"Không cần đâu, phụ thân, con không có ý tái giá."

"Con muốn đến Đại Từ Quan tu hành, xin phụ thân cho phép."

24

Trên đường đưa ta đến Đại Từ Quan, mẫu thân ta không ngừng lau nước mắt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận