Kiến Xuân Thai
Chương 12
Bệ hạ giận tím mặt.
Lập tức tước đoạt phong hào công chúa của Triệu Lan Nhược, giáng làm thứ dân, lại lấy lý do quản giáo không nghiêm phạt hoàng hậu cấm túc nửa năm, Thục Phi tạm thời thay quyền quản lý lục cung.
Triệu Lan Nhược tuy mất đi phong hào công chúa, nhưng bệ hạ không thu hồi ý chỉ ban hôn nàng với Tạ Hoài Lăng, cho nên Triệu Lan Nhược vẫn gả vào Tạ phủ.
Nhưng một tân phụ vốn đã không được Tạ phu nhân yêu thích, lại mất đi thánh tâm, chờ đợi nàng ta sẽ là gì đây?
Mẫu thân do dự hồi lâu.
Cuối cùng mở lời: "Con gái, tháng trước con bảo ta mời Đỗ phu nhân đến Đại Từ Quan dâng hương, có phải là đã bắt đầu mưu tính rồi không?"
Đỗ phu nhân, chính là mẫu thân của Thục Phi.
Ta mượn bà ta, kéo Thục Phi vào cuộc.
Thục Phi muốn ngôi vị hoàng hậu.
Ta muốn Triệu Lan Nhược tự mình nếm mùi đau khổ.
"Mẫu thân, có phải mẫu thân cảm thấy con rất tàn nhẫn không?"
Mẫu thân lắc đầu, sờ sờ tóc ta.
"Mẫu thân chỉ đau lòng, bé ngoan của mẫu thân đã phải chịu bao nhiêu uất ức, mới phải hao tâm tổn trí mưu tính như vậy."
25
Tháng thứ ba ta ở Đại Từ Quan.
Tỳ nữ từ bên ngoài trở về, trên mặt dần mất đi nụ cười.
"Nữ lang, nghe nói phản quân đã chiếm được Nguyên Thành rồi.
"Sau Nguyên Thành, chính là kinh đô, nữ lang, người nói xem phản quân sẽ không thật sự đánh hạ Thịnh Kinh chứ?"
Khác với vẻ mặt u sầu của tỳ nữ, trong lòng ta có một sợi dây đã lâu không động đến bị nhẹ nhàng lay động.
Giang Tuyết Hạc——
Ta gần như không dám nghĩ đến cái tên này.
Chỉ có thể từng chiếc từng chiếc, thêu khăn tay.
Bây giờ đã thêu được chín mươi tám chiếc.
Hắn đã hứa với ta, sẽ sống sót trở về gặp lại ta.
Ta cũng đã hứa với hắn, sẽ thêu cho hắn một trăm chiếc khăn tay.
Ai cũng không được nuốt lời.
Ta lại cầm kim lên.
Lúc này, tỳ nữ khẽ thở dài: "Ta nghe nói, trong Thịnh Kinh cũng có người c.h.ế.t đói rồi."
"Đây cũng là chuyện không có cách nào khác."
Một tỳ nữ khác cũng lộ vẻ bi thương: "Từ khi phản quân qua sông Giang, liền bắt đầu phong thành. Lương thực không vận vào được, giá lương thực còn sót lại tăng vọt, có mấy người mua nổi chứ? Chứ đừng nói năm nay còn lạnh như vậy."
Ta đặt kim chỉ xuống: "Gạo Thái Sư phủ đưa đến, còn bao nhiêu?"
"Còn nửa thạch*."
(thạch*: là đơn vị đo lường khối lượng lương thực, nửa thạch là khoảng hơn 30kg)
Tỳ nữ trả lời xong, hơi giật mình: "Nữ lang, chẳng lẽ người định..."
Nhà dân không còn lương thực.
Nhưng trong kinh thành, quan lại quyền quý, nhà nào mà lương thực dự trữ không đủ ăn ba năm?
Nhất là khi phản quân chiếm được tòa thành đầu tiên, bách tính vẫn chưa nhận được tin tức, vương công quý tộc đã sớm tích trữ lương thực, gần như chuyển hết kho lương của mấy tòa thành lân cận.
Ngay cả Thái Sư phủ và Tạ gia cũng không ngoại lệ.
Lúc đó bách tính bán lương vui mừng bao nhiêu, bây giờ e rằng sẽ hối hận bấy nhiêu.