Kiến Xuân Thai
Chương 6
Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ta vẫn viết thư thuê trong căn nhà nhỏ.
Trần Mạnh ngày nào cũng quanh quẩn bên ngoài, nhưng không đi vào.
Ta không đuổi hắn đi, cũng không có ý mời chào.
Ngày thứ sáu, số người cần viết thư đã ít đi nhiều.
Khi mặt trời ngả về tây, tiễn người lính cuối cùng đi, một bóng người lén lút đi vào, khăn trùm đầu màu vàng nâu che kín hơn nửa khuôn mặt.
Mạch Đông vừa ngẩng đầu đã cười:
"Lão Trần, ngươi giỏi ngụy trang thật đấy!"
Trần Mạnh lúng túng nhìn ta, đi không được, ở cũng không xong.
Ta trải giấy ra: "Muốn viết gì?"
Hắn lắp bắp nói.
Ta viết xong rất nhanh, đưa cho Mạch Đông niêm phong.
Trần Mạnh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
"Lư nữ lang."
Hắn mở miệng, như thể đã sẵn sàng cho cái chết: "Hôm đó là ta nói bậy, ngươi đừng để bụng!"
Nói xong, ôm quyền với ta, cúi đầu thật sâu.
Cuối cùng ta cũng mỉm cười với hắn.
"Trần lang quân không cần như vậy. Phụ thân ta cả đời thanh liêm cương trực, nhưng Trần lang quân cũng không biết phụ thân ta là ai, nên ta coi như Trần lang quân đang mắng những kẻ tham quan ô lại, không so đo với lang quân."
"Còn về phu quân của ta, ta chỉ có thể nói, Trần lang quân mắng rất hả dạ."
Trần Mạnh nghe xong, vẻ mặt càng thêm ngượng ngùng.
"Nữ lang lòng dạ rộng lượng, ta tự thẹn không bằng!"
"Lang quân quá khen."
13