Kiến Xuân Thai

Chương 7

14

Mạch Đông kéo ta bỏ chạy.

Trước khi đi, ta không nhịn được nắm lấy tay Giang Tuyết Hạc.

"Huynh phải sống, ta sẽ thêu lại cho huynh một chiếc, à không, một trăm chiếc khăn!"

Chàng thanh niên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt sáng ngời: "Được, một lời đã định!"

Mạch Đông thường xuyên theo quân đội bôn ba, tuy mặt lộ vẻ lo lắng, nhưng không hề hoảng loạn.

Nàng ấy dẫn ta về sân viện, dùng then cửa chặn cổng, lại lấy ra một thanh đao dài nửa người từ sau vại nước, cầm đao ngồi trong sân.

"Nữ lang, ngươi về phòng, đóng cửa lại, trốn xuống gầm giường."

Ta không muốn gây thêm rắc rối cho nàng ấy.

Nhưng cũng không muốn để nàng ấy ở lại đây một mình.

Mạch Đông thúc giục: "Đi đi, ngươi ở đây ta chỉ thêm phân tâm!"

"Vậy ngươi cẩn thận."

Ta không do dự nữa, quay người đi được hai bước, đột nhiên nghe thấy Mạch Đông quát lớn:

"Ai đó!"

Quay đầu lại, liền thấy hai tên áo đen hợp lực đánh rơi thanh đao trong tay nàng ấy, Mạch Đông cúi người tránh được lưỡi kiếm của một tên, nhưng lưỡi kiếm của tên còn lại sắp rơi xuống n.g.ự.c nàng ấy.

"Mạch Đông!"

Ta trừng mắt, không biết lấy đâu ra sức lực, nhào tới ôm lấy nàng ấy.

Tên áo đen cầm kiếm sắc mặt thay đổi, đột ngột xoay cổ tay, lưỡi kiếm sượt qua má ta, mấy lọn tóc rơi lả tả.

Bốn mắt nhìn nhau, ta như rơi vào hầm băng:

"Tạ Hoài Lăng?"

"Huy Âm."

Hắn ta cúi xuống đỡ ta dậy, thương tiếc vén những sợi tóc rối bên má ta: "Ta đến muộn rồi."

Ta vô thức đẩy hắn ta ra.

Tạ Hoài Lăng sắc mặt tối sầm, không cho phép ta kháng cự, nắm chặt hai vai ta: "Huy Âm, nàng nghe ta nói, ta biết nàng oán ta, nhưng ta cũng có nỗi khổ riêng! Lan Nhược dù sao cũng là công chúa, ta nếu giữ nàng ấy ở lại đây, bệ hạ nhất định sẽ trách tội!"

"Vậy ta ở lại đây thì không sao à?"

Ta cười lạnh: "Hơn nữa, trong lòng ngươi vốn chỉ có Triệu Lan Nhược, đối với ta chẳng qua chỉ là vui chơi qua đường mà thôi! Tạ Hoài Lăng, sinh nhật ta hôm đó, ngươi và Triệu Lan Nhược nói chuyện trên thuyền vẽ, ta đều nghe thấy cả rồi."

"Không phải như vậy, ta…"

Tạ Hoài Lăng luống cuống lau nước mắt trên mặt ta: "Ban đầu ta quả thực vì Lan Nhược mới cầu bệ hạ ban hôn cho nàng, nhưng hai năm nay bên nhau, động lòng đâu chỉ có mình nàng?"

"Những ngày nàng không ở đây, ta đêm không ngủ được, nhắm mắt lại là như thấy nàng vẫn còn bên cạnh ta…"

Hắn ta ôm ta vào lòng, ôm thật chặt, mùi hương lạnh quen thuộc quấn quýt trong hơi thở.

"Ta hối hận rồi."

"Chỉ có nàng, mới là người trong lòng ta."

15

Đáp lại hắn ta.

Là một con d.a.o găm đ.â.m vào bụng dưới của hắn ta.

Tạ Hoài Lăng ngây người buông ta ra: "Nàng muốn g.i.ế.c ta?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận