Kiến Xuân Thai

Chương 1

Thành phá, ta và công chúa cùng bị bắt đi.

Phu quân dẫn binh chạy tới, bắt giữ thê tử của thủ lĩnh phản quân:

"Đổi thê tử của ngươi, lấy thê tử của ta."

Phản quân đồng ý.

Ta tràn đầy mong đợi, lại thấy hắn ta từng bước từng bước đi về phía... công chúa.

1

Tạ Hoài Lăng lướt qua bên cạnh ta.

Hắn ta ở rất gần ta, ta thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người hắn ta.

Đó là mùi hương ta thường dùng, sau khi thành hôn hắn quấn quýt đòi ta điều chế cho hắn ta một hộp. Nói rằng ngày ngày cùng ta dùng một mùi hương, tựa như ta lúc nào cũng ở bên cạnh hắn ta.

Tạ Hoài Lăng có một đôi mắt hoa đào, khi nói những lời này, hắn ta đang nhìn ta đầy dịu dàng.

Ánh mắt đó quá mức chân thành, khiến ta cảm thấy hắn ta thật sự yêu ta đến tận xương tủy.

Cho đến giờ phút này.

Hắn ta lướt qua vạt váy của ta, ánh mắt thậm chí không hề d.a.o động.

Ta không cam lòng "hu hu" hai tiếng.

Phản quân canh giữ đẩy ta trở lại: "Đừng lộn xộn!"

Tạ Hoài Lăng khựng lại.

Nhưng hắn ta không quay đầu, ngược lại sải bước đi tới trước mặt công chúa, lấy miếng vải rách trong miệng nàng ra, dùng d.a.o cắt đứt dây thừng, bế ngang nàng ta lên giữa tiếng nức nở khe khẽ của nàng ta.

Ta liều mạng giãy giụa, thậm chí còn giơ chân đá khi hắn ta đi qua.

Đáng tiếc, chân ngắn hơn ba tấc.

Tạ Hoài Lăng cuối cùng cũng dừng lại.

"Công chúa, thần cũng muốn cứu người, nhưng bọn chúng chỉ đồng ý thả một người."

Hắn ta quay đầu nhìn ta, hàng mi đen như cánh quạ khẽ run rẩy, trong mắt ẩn chứa nỗi đau chân thật:

"Thần, không thể không có thê tử của thần, xin công chúa thứ tội."

Nếu như trong miệng ta không bị nhét vải rách.

Ta nhất định sẽ dùng những lời lẽ sắc bén nhất để vạch trần lời nói dối của hắn ta.

Đáng tiếc ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ta xoay người rời đi sau khi nói xong câu đó.

Tạ Hoài Lăng không quay đầu lại nữa.

Ngược lại, Triệu Lan Nhược nép trong lòng hắn ta, ôm cổ hắn ta, ghé vào vai hắn ta nhìn ta.

Một lúc lâu sau, nàng ta mấp máy môi.

Mặc dù không phát ra tiếng, ta lại đọc được khẩu hình của nàng.

"Huy Âm, lần này ta thắng."

2

Ta bị nhét vào xe ngựa.

Cùng với vị phu nhân bị Tạ Hoài Lăng bắt giữ để đổi lấy Triệu Lan Nhược.

Vị Thẩm phu nhân này có trái tim mềm yếu, thấy ta giãy giụa lợi hại, bèn ôn hòa nói:

"Miệng công chúa bị nhét vải chắc chắn không thoải mái, ta giúp người lấy nó ra. Chỉ mong người đừng lớn tiếng kêu gào, được không?"

Ta gật đầu.

Thẩm phu nhân tiến lại gần, lấy miếng vải trong miệng ta ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận