Hắn từng nghĩ...
Đợi đến lúc công thành danh toại, sẽ cưới nàng, mười dặm hồng trang, trăm dặm, thậm chí là vạn dặm rực rỡ.
Chỉ cần , đều sẽ dâng tặng cho nàng.
Hắn vẫn luôn cẩn trọng giữ lễ khi kết giao cùng nàng, khi nên đại nghiệp, nửa điểm cũng dám khinh bạc nàng.
Chỉ là ngày gốc cây đào, vốn dĩ định cúi nhặt đóa hoa rơi tóc nàng, nhưng gương mặt , tình ý thể kìm nén .
Hắn hôn nàng.
Và cũng thầm thề trong lòng, , nhất định cưới nàng đúng mùa hoa đào nở rộ.
Lúc đó bọn họ mới chỉ trao duy nhất một nụ hôn, nhưng trong thâm tâm, cưới nàng vô .
Sau nữa, cũng chính gốc cây đào , nàng buộc sợi chỉ đỏ tự tay tết lên cổ tay .
Hắn hiểu tâm ý của nàng.
Hắn cũng thầm thề rằng đời quyết phụ bạc nàng.
Nếu ngày phụ nàng, nguyện đời vạn kiếp bất phục.
...
Vài năm , một ngoài ý , vị tiểu thư quyền quý bắt nam sủng.
Vị tiểu thư vốn là con gái của thổ phỉ, lớn lên giữa sơn trại hoang dã.
Nàng bắt về phủ, trói c.h.ặ.t trong phòng.
Đêm hôm đó, kiêu hãnh của đều chà đạp chiếc giường , vỡ vụn thành bùn đất.
Thế nhưng nàng vẫn tìm đến.
Nàng lỗ mãng xông phòng, chứng kiến cảnh tượng tủi nhục nhất trong đời .
Khoảnh khắc , thật sự sống bằng c·h·ết.
Hắn mắt nàng, run rẩy :
"Khương Trì, đừng ."
Và nàng thực sự nữa.
Sau nữa... cung, trải qua bao sóng gió mới đăng cơ ngôi vị hoàng đế, nhưng vẫn chịu sự kiềm tỏa của Trưởng công chúa.
Nàng yêu , nhưng lấy việc t.r.a t.ấ.n, chà đạp vui.
Nàng yêu một đóa hoa, để trân trọng thưởng thức, mà là thích bẻ gãy cành, giẫm chân, đóa hoa vốn kiêu hãnh cành giờ phủ phục .
Khương Trì vì lo lắng cho nên cũng theo cung.
Nàng cam nguyện từ bỏ tự do, trở thành một cung nữ hèn mọn, những việc dơ bẩn nặng nhọc nhất chỉ để bảo vệ .
Về , xưng đế, nhưng vẫn bất do kỷ.
Trong một say rượu, gặp Khương Trì ở Ngự Hoa Viên.
Men rượu khiến thể khống chế tình cảm, chiếm đoạt nàng ngay núi giả.
Ngày thứ hai, quyết định đ.á.n.h cược tất cả, hạ chỉ lập nàng Hậu.
Hắn từng hứa sẽ trao cho nàng tất cả những gì nhất.
phát hiện vẫn quá ngây thơ.
Hắn tuy đăng cơ nhưng vẫn chỉ là một hoàng đế bù tước đoạt thực quyền.
Trưởng công chúa chỉ cần một câu , giang sơn của sẽ đổi chủ ngay lập tức.
Hắn vẫn đủ sức để đấu nàng .
Mấy ngày , Trưởng công chúa đưa Khương Trì đến lãnh cung, trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay nàng, dùng d.a.o t.r.a t.ấ.n từng nhát một.
Hắn trong bóng tối tất cả.
Những nhát d.a.o chỉ cắt lên nàng, mà còn rạch nát trái tim .
Ánh trăng lạnh lẽo soi rõ mặt đất đỏ thẫm. Kể từ đó, thể thấy màu đỏ nữa.
Hắn đau đớn đến c·h·ết sống , nhưng vẫn hề ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-y-cung-truong-bach/chuong-9.html.]
Bởi vì , giữa nàng và giang sơn, chỉ thể chọn một.
Nếu từ bỏ lúc , thì khuất nhục đây, nỗ lực của nàng và đều đổ sông đổ biển.
Đêm đó, chọn kẻ hèn nhát. Hắn nàng thấy .
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Trong mắt nàng, thấy sự thất vọng và chua xót, nhưng tuyệt nhiên hận thù.
Nàng là cô gái ngốc nhất thế gian mà từng gặp, dù nông nỗi , nàng cũng từng hận .
Thế nhưng , nàng hận , nhưng cũng sẽ bao giờ yêu nữa.
Sau khi nàng c·h·ết, dùng tám năm ròng rã để bày một ván cờ.
Hắn thắng.
cảm thấy thua trắng tay.
Đêm đó, trở thành vị đế vương thực thụ, thiên hạ còn ai thể ước thúc .
Hắn vững ngai vàng, nắm giữ sinh sát trong tay.
Thế nhưng cảm thấy nghèo nàn trắng tay, chẳng còn gì cả.
Câu chuyện kể xong, vị đế vương vốn nên xuân phong đắc ý lúc đỏ cả đôi mắt.
Hắn run rẩy hỏi :
"Khương Trì, nếu bây giờ trẫm xin nàng, nàng thể chấp nhận ?"
Ta , nếu lúc một câu chấp nhận, lẽ sẽ thoát khỏi tâm ma.
vẫn lắc đầu, với :
"Không bao giờ."
"Trần Huyền, hận ngươi, nhưng cũng sẽ tha thứ cho ngươi. Vĩnh viễn bao giờ."
Ta thấy thật đáng thương.
Nửa đời đầu chỉ sống vì một Trần Huyền, vì mà sống, vì mà c·h·ết, liều mạng bảo vệ chu để nhận lấy kết cục thi cốt còn.
thấy Trần Huyền còn đáng thương hơn.
Từ nay về , tọa ủng vạn dặm non sông, nắm giữ quyền lực tối thượng, thể hái trăng, thể lấp sông biển, nhưng trong thiên hạ , sẽ còn một ai thật lòng đối đãi với nữa.
Nhờ phúc của , nhớ tất thảy.
lẽ vì là quỷ, giống như một kẻ xem đang những hỉ nộ ái ố của khác.
Bóng đêm dần tan.
Ta lặng lẽ sợi chỉ đỏ cổ tay , đưa tay :
"Trả cho . Từ nay về , đôi còn liên quan gì nữa."
Hắn nắm c.h.ặ.t sợi chỉ đỏ, giọng khàn đặc gọi tên :
"Khương Trì."
Ta lặng , bàn tay vẫn duỗi đổi:
"Đưa cho ."
Giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn chậm rãi tháo nó xuống, đặt lòng bàn tay .
Nhìn sợi chỉ đỏ cũ nát, bảo Trần Huyền thắp lên một mồi lửa.
Lửa cháy, ném sợi chỉ trong.
Đốt sạch thôi.
Năm xưa tết sợi chỉ , chỉ mong bình an.
Nay thực sự bình an , cũng cần giữ gì nữa.
Một sợi tóc đen một sợi hồn, nguyện quân phụ tấm chân tình.
Quân nếu phụ , nguyện vạn kiếp bất phục.
Trần Huyền, chúc ngươi nắm giữ vạn dặm giang sơn, hưởng vạn triều bái kiến.
Chỉ là... trong đó .