Huyết Y Cùng Trường Bạch

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta liếc một cái, định bụng dạo quanh các nơi khác một vòng.

Bỗng nhiên, bên ngoài điện tiếng thái giám truyền báo, Thục phi nương nương, đang Trần Huyền sủng ái nhất  đến.

Vì tò mò, nán xem .

Vị Thục phi phong hào tao nhã, nhưng sở hữu một gương mặt kiêu kỳ, rực rỡ.

Chỉ là, đôi mắt tròn trịa trong veo giống hệt một trong trí nhớ của .

Nàng vận một bộ cung trang màu đỏ, bưng khay điểm tâm tiến , là tự tay .

Thế nhưng, vị sủng phi vốn đang đắc thế , hôm nay chọc cơn lôi đình của Trần Huyền.

Hắn hất đổ khay điểm tâm, thẳng chân đá văng nàng xa, đáy mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực.

"Ai cho phép ngươi mặc màu đỏ?"

Thục phi quỳ rạp đất, run rẩy dữ dội, thốt nên lời.

Trần Huyền nổi trận lôi đình, trực tiếp sai lôi nàng xuống, ban một chén rượu nhạt.

Rượu , tất nhiên là rượu độc.

Chỉ vì sủng phi mặc sắc đỏ, mà nhẫn tâm tước mạng sống của nàng .

Đến lúc mới , Hoàng đế Trần Huyền ghét nhất màu đỏ, trong cung cấm tuyệt đối xuất hiện nửa điểm sắc hồng.

Thế nhưng... nam t.ử tuyệt mỹ ở lãnh cung ngày vận một hồng sam, phong hoa tuyệt đại.

Đã mấy ngày gặp Dạ Bạch.

Vài nóng lòng, cũng đến tẩm cung của Trưởng công chúa dạo quanh nhưng vẫn thấy bóng dáng .

Mỗi khi đêm về, trở lãnh cung chờ đợi.

Sân viện lãnh cung cỏ dại mọc tràn, nhưng vẫn thấy bóng hồng y quen thuộc .

Những ngày lang thang trong cung, lỏm ít chuyện thị phi.

Đa phần đều liên quan đến Trần Huyền.

Nghe đồn năm đó trong triều xảy chuyện "tam t.ử đoạt đích", khi các thế lực đấu đá đến lưỡng bại câu thương, Trưởng công chúa mới là âm thầm nắm giữ triều chính.

Nàng tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn tàn độc, một tay nâng đỡ Hoàng đế hiện tại lên ngôi.

Lại còn , Hoàng đế vốn là đứa con rơi của Thái thượng hoàng lưu lạc chốn dân gian.

Thuở thiếu thời, vì diện mạo quá đỗi tuấn tú, từng một vị tiểu thư quyền quý bắt , nam sủng danh phận trong mấy năm trời.

Sau trầy trật cung, mối liên hệ thiên ty vạn lũ với Trưởng công chúa.

Thậm chí còn , Trưởng công chúa cả đời giá thú, nhưng từng hoài t.h.a.i một .

Cha của đứa trẻ , chính là Hoàng đế.

Những lời đồn thổi về vị hoàng đế phong lưu quả thực nhiều kể xiết.

Tìm thấy Dạ Bạch, một đêm nọ, tìm đến Kim Loan điện.

Lúc đó, Trần Huyền đang bên án thư vẽ tranh.

Người trong họa vận một bộ hồng sam, đuôi mắt điểm một nốt ruồi lệ, tuy là nam t.ử nhưng mang vẻ khuynh quốc khuynh thành.

Mà bên cạnh , Trần Huyền vẽ một thiếu nữ mặc váy dài trắng tinh khôi.

Phù dung như diện liễu như mi, tính là kiêu sa diễm lệ nhưng thắng ở nét thuần khiết, dịu dàng.

Người trông thật quen mắt.

Ta xoay , gương đồng thấy hình bóng hư ảo của chính phản chiếu.

À, thì vẽ là .

Ta lượn lờ lưng , đang định chê vẽ béo thì bỗng nhiên phía vang lên giọng của :

"Không giống ?"

"Không giống."

Ta theo bản năng đáp , bỗng chốc sững sờ.

Hoàn hồn , thấy Trần Huyền chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt hẹp dài lặng lẽ .

Trong thoáng chốc, gương mặt mắt bỗng trùng khớp với Dạ Bạch.

Ánh mắt dừng mặt , khẽ gọi tên :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-y-cung-truong-bach/chuong-3.html.]

"Khương Trì."

"Trẫm thấy nàng ."

Tiếng gọi "Khương Trì" dịu dàng giống hệt như ngữ khí của Dạ Bạch.

Ta ngơ ngẩn , kịp phản ứng thì thấy đột ngột giơ tay lên.

Một tấm hoàng phù cứ thế dán c.h.ặ.t trán .

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Cảm giác nóng bỏng ập đến bất ngờ khiến thét lên đau đớn.

"A..."

Ta kinh hoàng ôm lấy trán, gào thét trong thống khổ.

Nóng quá... Tấm bùa mỏng manh tựa như một miếng sắt nung đỏ, nung nấu da thịt, xuyên thấu tận linh hồn.

Ta đau đớn kêu la, nhưng âm thanh tài nào lọt khỏi Kim Loan điện.

Ta loạng choạng bay ngoài, cảm giác bỏng cháy trán khiến sống bằng c·hết.

Lúc rời , bên tai thấp thoáng thấy giọng của Trần Huyền:

"Khương Trì, xin nàng."

"Vì giang sơn xã tắc, trẫm thể trừ khử nàng."

...

Những lời đó còn rõ nữa.

Nếu vì đầu đau như b.úa bổ, thật sự mắng một câu:

Có bệnh ?

Giang sơn xã tắc liên quan gì đến một nữ quỷ như ?

Ta dật dờ, vất vưởng bay , ngờ trở về lãnh cung.

Ta ngã quỵ xuống đúng mảnh đất nơi từng lăng trì năm xưa.

Ngay khi tưởng chừng sắp hồn xiêu phách tán, cảm giác trán bỗng nhiên nhẹ bẫng.

Tấm bùa ai đó gỡ bỏ.

Là Hoàng đế Trần Huyền ?

Ta định mắng , nhưng mở miệng chẳng còn chút sức lực nào.

Thế nhưng kỹ , mới thấy điểm đúng.

Không Trần Huyền.

Nam t.ử mặt vận hồng sam rực rỡ, dung mạo diễm lệ thoát tục, nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt đến kinh tâm động phách.

Là... Dạ Bạch. Dạ Bạch mất tích nhiều ngày nay.

Hắn cầm tấm bùa trong tay, đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, đáy mắt tràn đầy vẻ xót xa.

"Là ai ?"

Giọng trầm thấp của thật êm tai.

Hắn nắm lấy tay , lạnh từ lòng bàn tay khiến dần cảm thấy như hồi sinh.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bỗng dưng .

một hồn ma vất vưởng thì lấy nước mắt?

Khi gặng hỏi nữa, uất ức thốt lên:

"Là Hoàng đế."

Dạ Bạch đột ngột phắt dậy, rút từ bên hông một thanh nhuyễn kiếm:

"Ta g·i·ết ."

"Đừng!"

Ta hốt hoảng kêu lên, theo bản năng níu lấy tay .

Hắn điên ?

Một kẻ nam sủng mà hành thích vua?

Hơn nữa, trông Dạ Bạch cũng chẳng vẻ gì là kẻ võ nghệ cao cường.

Bạn cần đăng nhập để bình luận