Đó là đầu tiên nổi giận bao ngày khinh khi nhục nhã.
Hắn một đấu cả đám, đ.á.n.h cho lũ trẻ một trận tơi bời, dùng bộ tiền dành dụm mua t.h.u.ố.c về bôi cho .
Hắn vẫn cau mày như cũ, buông một chữ:
"Ngốc."
Ta ngơ ngẩn , lòng bàn tay đau, nhưng mỉm .
Bởi vì khi gần, Trần Huyền sinh đến nhường .
Sau ngày hôm đó, chúng gần như hình với bóng.
Có lẽ do ở cạnh suốt ngày, thời gian trôi , gương mặt vốn chỉ thanh tú của bỗng chốc cũng trở nên kiều diễm hơn nhiều.
Khi soi dòng nước biếc, mới phát hiện cũng miễn cưỡng coi là một mỹ nhân.
Quan hệ giữa và Trần Huyền cũng ngày một thiết hơn.
Mùa xuân năm , Trần Huyền vốn đẽ thoát tục, gốc cây đào, khẽ tay hái đóa hoa rơi tóc .
"Đừng cử động."
Hắn cúi hái hoa, quả thực dám động đậy.
ngay giây tiếp theo, lòng bàn tay phủ lên mắt , mang đến một luồng ấm áp.
Hơi ấm lan tỏa từ hàng mi, bất ngờ chạm đến cánh môi.
Ta sững sờ hồi lâu mới nhận đang hôn .
Ngày hôm hoa đào rực rỡ, thở đan xen, nóng bỏng cả đôi gò má.
Ta trong giấc mơ giống như một xem, thấy rõ mồn một thiếu nữ đỏ mặt tim đập gốc đào chính là Khương Trì.
Chính là .
tại ... yêu là tên bạo quân Trần Huyền ?
Trong cơn mơ, ngay lúc đang nghi hoặc, hình ảnh bỗng nhiên chuyển dời.
Trần Huyền khi trưởng thành xuất hiện giường của một nữ t.ử.
Nàng hề xinh , mặt một vết sẹo đáng sợ, nhưng thứ còn kinh hãi hơn cả vết sẹo chính là hành vi của nàng.
Nàng trói c.h.ặ.t Trần Huyền, dùng một con đoản đao hắc thiết rạch rách cổ áo .
Thanh đoản đao sắc bén vô cùng, c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, dễ dàng rạch nát bộ hồng sam .
Làn da lộ trắng ngần đến mức nữ t.ử thấy cũng ghen tỵ.
nàng dừng .
Nàng khêu ngọn nến, ánh lửa hắt lên nụ vặn vẹo mặt.
Nàng cúi xuống , như đang thưởng thức một món bảo vật kinh vi thiên nhân.
Đoản đao khẽ lướt qua, vai liền nở một đóa hoa bằng m.á.u.
Nàng t.r.a t.ấ.n , cúi l.i.ế.m những giọt m.á.u tươi, cứ thế lặp lặp .
Nàng hỏi xem nàng .
Trần Huyền nghiến răng đáp.
"Ngươi cũng chê , đúng ?"
"Thì chứ!"
Nàng đỏ mắt điên dại, lời lộn xộn, rõ ràng là thần trí còn tỉnh táo.
"Chẳng cuối cùng ngươi cũng con mụ xí vấy bẩn đó ."
"Một bộ da túi mà thôi, ai thèm hiếm lạ!"
...
Từ đầu đến cuối, Trần Huyền hề mở miệng.
Y phục lột sạch.
Vị thiếu niên kiêu hãnh năm nào, sở hữu dung mạo phong hoa tuyệt đại, dù từng đám trẻ trong làng sỉ nhục trào phúng cũng từng khuất phục nửa phân.
Người nam nhân dịu dàng , từng hái hoa đào tóc , từng che mắt để trao một nụ hôn vụng về...
Vậy mà lúc , xuất hiện trong giấc mơ của với dáng vẻ t.h.ả.m hại và tủi nhục nhất.
Nữ t.ử điên cuồng cầm d.a.o cưỡng ép hoan ái.
Đôi mắt từng long lanh như sóng nước, giờ đây chỉ còn nỗi căm hận và nhục nhã khôn cùng.
Mọi thứ trong mơ đều là ký ức khi còn sống.
vì những chuyện thầm kín của Trần Huyền?
Thấy tên bạo quân từng chịu nhục nhã như , đáng lẽ nên hả hê mới .
Thế nhưng hiểu vì , l.ồ.ng n.g.ự.c thắt đau đớn.
Nhìn thêm một chút, cảnh tượng như một lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m tim mà xẻo thịt.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-y-cung-truong-bach/chuong-5.html.]
Ta cư nhiên đau lòng cho tên bạo quân tiêu diệt .
Trong cơn mơ, giây phút tủi nhục nhất, Trần Huyền chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của .
"Khương Trì."
Giọng run rẩy gọi tên :
"Nhắm mắt ."
Ta nhắm mắt, bởi vì ngay đó choàng tỉnh khỏi giấc nồng.
Trước mặt là gương mặt thanh tú của tiểu hòa thượng.
Hắn vẫn ngậm cọng cỏ khô, nhướn mày hỏi:
"Tỉnh ? Giấc mơ thế nào?"
Hắn chống tay ghé sát :
"Thấy tỷ , mơ thấy gì ?"
Ta mím môi, thốt nên lời.
Ta cần thời gian để tiêu hóa giấc mộng .
Vị hồng y nam t.ử trong mơ rốt cuộc là Dạ Bạch là Trần Huyền?
Người đàn bà điên loạn hủy dung là ai?
Và vì g.i.ế.c ...
Quá nhiều nghi hoặc.
Ta giường hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định bay đến Kim Loan điện.
Hắn ở đó.
Trần Huyền đang án thư phê duyệt tấu chương.
Không nội dung trong sớ tấu là chuyện gì mà khiến cau mày thật c.h.ặ.t, lộ vẻ vui.
Nhìn từ góc độ , và Dạ Bạch giống đến lạ kỳ.
Ta tiến gần vài bước, bỗng dưng dừng b.út.
Một lúc , ngẩng đầu .
Bốn mắt , lên tiếng :
"Ta vẫn tan biến, ngươi thất vọng ."
Trần Huyền lặng lẽ .
Vị đế vương ở tuổi trung niên tự mang một luồng uy nghiêm của kẻ bề , , giận mà uy.
Ta cứ ngỡ sẽ hạ lệnh g·i·ết tha, nhưng bất ngờ bật .
Hắn tùy ý ném b.út sang một bên, ngả ghế.
"Nàng thật sự nghĩ rằng bảo vật hộ của trẫm chỉ tấm bùa hoàng phù rẻ tiền đó ?"
"Nếu trẫm thực sự diệt nàng, cần phái một tên tiểu hòa thượng miệng còn hôi sữa đến đó."
Chúng cách nửa gian tẩm cung, xa xa đối diện.
"Khương Trì."
Hắn nhàn nhạt mở lời:
"Nàng quá coi thường năng lực của một vị đế vương ."
"Vậy ?"
Ta bay tới hai bước:
"Ta thấy vẫn còn đ.á.n.h giá ngươi quá cao đấy."
"Cái gì mà đế vương, cái gì mà cửu ngũ chí tôn, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ vong ân phụ nghĩa cái mã ngoài đẽ mà thôi."
"Tại ngôi làng nhỏ năm , khi tất cả đều bắt nạt ngươi, chính là hết đến khác chắn mặt để bảo vệ ngươi chu ."
"Dưới gốc cây đào, chỉ vì một nụ hôn nhẹ nhàng của ngươi mà thầm nguyện gả cho ngươi ngàn vạn trong lòng."
"Khi ngươi Lưu tiểu thư bắt , chính liều mạng xông phủ cứu ngươi ."
"Khi ngươi Trưởng công chúa đưa cung nam sủng danh phận, cũng theo cung một cung nữ thấp hèn, chỉ mong thể bảo vệ ngươi."
" còn ngươi thì ?"
Đôi mắt đỏ rực, lặng lẽ .
Sau giấc mơ , nhớ thêm vài mảnh ký ức khác.
"Trần Huyền, ngày Trưởng công chúa g·i·ết , ngươi ?"
Hắn lâu, giọng khàn đục khó phân biệt:
"Biết."
Ta hít một thật sâu, hỏi nỗi nghi hoặc lớn nhất trong lòng:
"Ngươi và Dạ Bạch rốt cuộc là quan hệ gì?"