Hôn lễ hoang đường

Chương 14

Tôi gặp được cô ấy ở mộ phần cha mẹ cô ấy.

 

Cô ấy tiều tụy đi một chút, dưới mắt một mảng bầm đen.

 

Tôi muốn nói chuyện tử tế với cô ấy.

 

Nhưng cô ấy rất tức giận.

 

Trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy yết hầu giống như bị thứ gì chặn lại.

 

Tôi di dời lực chú ý, đi hoá vàng mã.

 

Không biết cơn gió ở đâu cuốn theo giấy vàng đang cháy, tay của tôi bị đốt bỏng một chút.

 

Trong lúc này, tôi cảm thấy được một loại bài xích vô hình.

 

Cha mẹ Lâm Trản không chào đón tôi.

 

Ngay cả Lâm Trản cũng nói như vậy.

 

Tôi cảm thấy rất bất lực.

 

Vết thương trên lưng rất đau, nhưng trái tim trong lồng n.g.ự.c càng đau hơn.

 

Chẳng lẽ tôi thật sự không có cách nào khiến Lâm Trản quay lại sao?

 

Trên đường trở về, trong đầu tôi đều đang tìm vấn đề.

 

Bởi vì một lần vượt ngoại tình phản bội mà cô ấy không muốn nhìn tôi nữa sao?

 

Tôi cố ý lái xe đ.â.m vào đường hầm.

 

Sau đó lại để cho nhân viên y tế gọi điện cho Yến Thành Chu.

 

Tôi dùng sinh mệnh đánh cược, chờ đợi có thể nhận được ánh mắt ân cần của Lâm Trản.

 

Nhưng ngay cả dỗ tôi trong điện thoại mà cô ấy cũng không đồng ý.

 

Lúc này, tôi thật sự muốn chết.

 

Yến Thành Chu hung ác mắng tôi.

 

Cậu ấy nói, nếu tôi còn từ chối trị liệu thì cậu ấy sẽ đi tìm Lâm Trản trả thù lại.

 

Tôi nằm viện mấy tháng.

 

Lâm Trản không gọi cho tôi một cuộc điện thoại nào, không gửi cho tôi một tin nhắn nào.

 

Một đêm nào đó, tôi thực sự không kiềm chế được nhớ nhung mà gọi điện thoại cho cô ấy.

 

Trong loa vang lên âm thanh điện tử lạnh lẽo.

 

Lâm Trản chặn số tôi rồi.

 

Thật ác độc.

 

Thật hận!

 

Sau khi xuất viện, tôi uống say mèm, một mồi lửa đốt sạch Lan Đình.

 

Tôi như muốn trả thù mà quay trở lại dáng vẻ trước đây. 

 

Lâm Trản không ở cạnh tôi cũng rất tốt.

 

Như vậy thì tôi có thể buông thả bản thân.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận