Hôn lễ hoang đường

Chương 03

Mỗi đêm đắp kín chung một chiếc chăn, không ngừng tẩy não viễn cảnh đối phương phất nhanh rồi nuôi mình không biết mệt.

 

"Lúc giàu có thì đừng quên nhau."

 

"Giờ chia nhau chung một chiếc giường, sau này sẽ có cả một căn phòng."

 

Chúng tôi thân nhau từ nhỏ đến lớn, tôi đã sớm coi cô ta như người nhà.

 

Có lẽ người nhà sẽ không yêu tôi vô điều kiện, nhưng tôi tin tưởng cô ta thì có.

 

Cho nên khi đối mặt trực diện với sự phản bội của cô ta, tôi thậm chí không có nổi sức lực chất vấn trước mặt.

 

Người đã từng đứng ra giúp tôi ra tay xé nát người thứ ba, giờ trở thành người thứ ba của chồng chưa cưới của tôi.

 

Sự tin tưởng hoàn toàn của tôi, đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn.

 

Lúc rời khỏi Lan Đình.

 

Mặt trăng treo cao trên đỉnh đầu, toàn thân lạnh toát.

 

Tôi nhớ tới quá khứ của tôi và Thương Chước.

 

Năm tôi hai mươi lăm tuổi, tôi nỗ lực và đã trở thành nhà thiết kế trụ cột của công ty thiết kế hôn lễ Bắc Hoài.

 

Lúc bố trí phông nền cho hôn lễ ở trang viên của Yến Thành Chu.

 

Bởi vì tôi thức cả đêm nghiên cứu khung cảnh nên bị tụt huyết áp, ngã vào trong đài phun nước sâu nửa mét.

 

Thương Chước đi ngang qua đã cứu tôi.

 

Anh ta ôm tôi theo kiểu ôm công chúa, đuôi lông mày dính nước, hình ảnh ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi khiến tôi động lòng trong nháy mắt.

 

Tôi thăm dò được bối cảnh gia thế của anh ta và lời đồn đa tình, cũng vì thế mà kiềm chế bản thân.

 

Nhưng Thương Chước từ bỏ tất cả thói quen không tốt, nghiêm túc theo đuổi tôi một năm.

 

Cách anh ta truy đuổi, lễ phép tôn trọng, thâm tình có lòng.

 

Giao thừa năm đó, tôi về nhà viếng mộ, giữa đường điện thoại hết pin.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận