Hôn lễ hoang đường

Chương 13

Nước trên mặt lăn xuống má, toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp thanh tú bỗng trở nên sống động.

 

Cô ấy nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.

 

Tôi nhìn thấy trong mắt cô ấy tràn ngập hình bóng tôi.

 

Một khắc này, tôi nghe thấy tiếng nhịp tim mình đập mạnh mẽ như tiếng trống đồng.

 

Tôi thêm phương thức liên lạc của Lâm Trản.

 

Sau khi hôn lễ của Yến Thành Chu kết thúc, tôi hẹn cô ấy ăn cơm mấy lần.

 

Trước đó cô ấy đồng ý mấy lần, còn mời lại.

 

Sau đó lại từ chối.

 

Rất kỳ quái.

 

Các thiên kim hào môn kia đều nhìn chằm chằm vào vị trí trống trên sổ hộ khẩu của tôi như chó sói.

 

Cô ấy lại sốt ruột vội vàng hoảng hốt đẩy tôi ra.

 

Tôi lăn lộn tình trường nhiều năm, tôi có thể cảm nhận được cô ấy thích tôi.

 

Tôi nghĩ, Lâm Trản cùng những người phụ nữ chủ động đưa tới cửa kia không giống như.

 

Phải thật lòng theo đuổi.

 

Trong quá trình theo đuổi, tôi lại hoàn toàn đắm chìm.

 

Có trời mới biết trong ba tiếng mất liên lạc khi cô ấy về nhà thăm mộ kia, tôi sợ hãi đến cỡ nào.

 

Sợ cô ấy ngất xỉu ở rừng núi hoang vắng bởi vì tụt huyết áp, bị người khác nhặt đi, bị dã thú ăn mất.

 

Tôi không thể mất đi cô ấy.

 

Mà tại ngày đó, tôi có được cô ấy.

 

Sau khi xác định quan hệ sau, tình yêu đã từng không có chỗ trút ra của tôi, cuối cùng cũng có cơ hội có thể trút hết toàn bộ trên người Lâm Trản.

 

Tôi chiều chuộng cô ấy lên trời.

 

Nhưng thời gian dần qua, tôi tỉnh táo lại.

 

Có khi đứng cùng một chỗ soi gương với cô ấy, tôi cảm thấy hạnh phúc, cũng cảm thấy xa cách.

 

Thật sự giống như, người hoàn mỹ trong gương này cũng không phải tôi.

 

Hình như vì Lâm Trản, tôi dần dần mất đi bản thân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận