Hôn lễ hoang đường

Chương 12

Tôi có thể nhìn ra không phải cười để chụp ảnh mà là nụ cười xuất phát từ nội tâm.

 

Người đàn ông cũng tuấn tú đẹp trai, khí chất trầm ổn, nhìn rất đáng tin.

 

Chúng tôi đã từng đoán xem đối phương thích loại hình nam sinh gì.

 

Tôi từng nghĩ, Trình Tử hẳn sẽ thích loại hình nam sinh này.

 

Cô ta quá nghịch ngợm, cần một người trầm ổn, có thể cho cô ta cảm giác an toàn. Có thể yêu chiều cô ta, nhìn cô ta ầm ĩ, nhìn cô ta cười.

 

Lúc ấy, Trình Tử phản ứng rất khoa trương.

 

"Sao cậu lại cảm thấy tớ sẽ thích loại hình này chứ! Ha ha, tớ không thích loại này, loại này kết hôn còn tạm được, yêu đương đương nhiên phải tìm người đàn ông kích thích, nhiệt liệt rồi!"

 

"Cái gì gọi là người đàn ông kích thích nhiệt liệt?"

 

"Phải ngầu, đẹp trai, không thể là loại đẹp trai đoan chính, tớ tương đối thích đẹp trai kiểu du côn. Sẽ biết dỗ, nhíu mày một cái có thể dụ dỗ tớ không nhịn được muốn tiến lên hôn anh ấy."

 

Tôi suy nghĩ một chút, Thương Chước chính là loại hình này.

 

Trong lúc nhất thời, tôi có hơi hoảng hốt, cũng có hơi cảm khái.

 

Tôi thoát khỏi thiệp mời, đi xem vòng bạn bè của Trình Tử.

 

Hai năm nay cô ta sống rất tốt.

 

Có công việc hài lòng, không còn không có việc gì.

 

Có vòng tròn mới, ở chung hòa hợp với bạn bè.

 

Chồng chưa cưới cũng rất tốt với cô ta, dẫn cô ta đi rất nhiều nơi, chụp rất nhiều ảnh đẹp.

 

Tôi thoát khỏi vòng bạn bè, gửi cho cô ta hai câu:

 

[Tân hôn hạnh phúc, hôn lễ thì thôi tôi không tới đâu.]

 

[Sau này chớ làm phiền.]

 

Tôi block Trình Tử.

 

Thật ra vào ngày hôn lễ của tôi, thẳng thắn mà nói, trong lòng tôi hi vọng Trình Tử cũng có thể đến, có thể giúp tôi đi hết hôn lễ.

 

Cho dù một ngày trước chúng tôi ầm ĩ không chịu nổi như vậy.

 

Thế nhưng cô ta không tới.

 

Cô ta vi phạm lời hứa của chúng tôi trước, cho nên hôn lễ của cô ta, tôi cũng không muốn đi.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận