Hôn lễ hoang đường

Chương 04

Hơn nữa, nên kiểm điểm lại là kiến thức và ánh mắt của tôi, chứ không phải chân thành và lương thiện của tôi.

 

Tôi không sai.

 

Tôi rất tốt.

 

Ngày hôm sau diễn tập, tôi trở về biệt thự từ sớm.

 

Lúc Thương Chước tới đón tôi, tôi đã bình ổn cảm xúc xong.

 

Nhưng anh ta vẫn phát hiện đôi mắt sưng đỏ của tôi.

 

"Tối hôm qua em khóc sao?"

 

Anh ta cúi cổ xuống, êm ái hôn xuống da mắt của tôi.

 

Tôi cực kỳ buồn nôn: "Tối hôm qua em nhớ cha mẹ em."

 

Thương Chước cười, ngồi xổm xuống giúp tôi thay giày.

 

"Chú dì trên Thiên Đường sẽ chúc phúc cho chúng ta."

 

Tôi nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu Thương Chước, đột nhiên rất muốn hỏi anh ta:

 

Nếu anh đã không thể thủ thân như ngọc, vì sao lại muốn kết hôn với tôi?

 

Anh không biết trong mắt của tôi không chứa nổi một hạt cát sao?

 

Lúc anh và Trình Tử lén tằng tịu với nhau sau lưng tôi, chẳng lẽ không nghĩ tới, một ngày nào đó sau khi bị tôi biết được, tôi sẽ khó chịu, nhạy cảm như d.a.o cắt cỡ nào sao?

 

Cuối cùng tôi cắn chặt hàm răng, nuốt xuống những lời này.

 

Thương Chước vẫn luôn hạnh phúc tuyên bố với bên ngoài, anh ta sẽ tổ chức một hôn lễ long trọng chưa từng có để cưới tôi.

 

Tôi muốn tự tay biến buổi hôn lễ long trọng này thành một vở hài kịch hoang đường.

 

Mà Thương Chước, chính là thằng hề đứng chính giữa sân khấu.

 

Diễn tập hôn lễ đến xế chiều là kết thúc.

 

Lúc gần đi, tôi kêu Thương Chước và Trình Tử vào xe trước để chờ tôi.

 

Tôi đi tìm trợ lý của tôi.

 

Hôn lễ xa hoa này do tôi thiết kế, cô ấy phụ trách chính.

 

Sau khi trò chuyện với cô ấy xong, sắc mặt cô ấy đen sì, muốn nói lại thôi.

 

Tôi làm như không thấy.

 

Tôi biết yêu cầu của tôi rất vô lễ.

 

Loại thay đổi lâm thời này, rút dây động rừng.

 

Nhưng tôi đã nhận hơn trăm hôn lễ, cô dâu tùy hứng hơn tôi còn có nhiều lắm.

 

Lúc tôi làm cô dâu sao lại không thể tùy hứng một chút chứ?

Bạn cần đăng nhập để bình luận