Hôn lễ hoang đường
Chương 02
Thương Chước hình như uống say rồi, khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo, sắc bén hơi ửng đỏ.
Ánh mắt mê man, ôm cổ Trình Tử thổi khí vào trong lỗ tai cô ta.
Trình Tử nhếch miệng, kiêu căng đẩy anh ta vào bể bơi.
Nhóm phù rể vây quanh, vui đùa ồn ào.
Thương Chước ngoi đầu lên từ trong nước, hất mái tóc ẩm ướt, lộ ra một khuôn mặt cười quyến rũ.
Anh ta nắm lấy mắt cá chân Trình Tử, kéo cô ta vào bể bơi.
Khi Trình Tử hét lên, ôm cô ta, đè trên thành bể bơi bá đạo cưỡng hôn.
Đám người chung quanh reo hò.
Có người đang khui Champagne, có người đang b.ắ.n pháo hoa.
Cũng có người nói đùa nhắc đến tôi.
"Anh Thương Chước, ngày mai là anh kết hôn với chị Lâm Trản rồi, hôm nay còn hôn môi bạn thân chị ấy, làm như này không tốt lắm nhỉ?"
"Ha ha ha, chỉ cần cậu không nói, tôi không nói, cho dù hôm nay Thương Chước làm với Tiểu Chanh Tử ở đây thì Lâm Trản cô ta cũng không biết được."
"Thương Chước mà tôi quen thuộc lại quay về rồi! Trước đó cậu khúm núm theo đuổi Lâm Trản như vậy, dáng vẻ không phải cô ấy thì không thể, hóa ra đều là đang diễn à? Tôi còn tưởng cậu thật sự học theo dáng vẻ lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng trên phim truyền hình kia!"
Cuối cùng, Thương Chước kết thúc nụ hôn kéo dài kia.
Giọng anh ta từ tính khàn khàn, tự mang theo một luồng sức lực lười biếng vô lại.
"Tôi rất yêu Lâm Trản, cô ấy cũng là người con gái duy nhất mà tôi muốn cưới. Tôi có thể chiều chuộng cô ấy, yêu cô ấy, bạch đầu giai lão với cô ấy. Nhưng mà, còn trẻ như vậy lại phải thủ thân như ngọc vì cô ấy."
Thương Chước cười, hôn Trình Tử nằm trên vai anh ta thở dốc một cái rất vang dội.
"Tôi không làm được."
Thương Chước ôm Trình Tử lên bờ, đặt cô ta ở trên ghế nằm.
Người bên cạnh vội vàng khoác thêm khăn tắm cho anh ta, Thương Chước giật xuống che lại Trình Tử.