Trước đây luôn nghĩ, sư phụ của bà nội hẳn là một nhân vật lợi hại, ít nhất cũng giống đại hiệp trong truyện.
Ai ngờ… là bộ dạng t.h.ả.m hại như .
Khuôn mặt xí mở miệng . Vừa mở, m.á.u trong miệng ào ào chảy xuống.
“Anh Tử… phản phệ…”
Anh T.ử là tên bà nội . Nghe thấy tên , sắc mặt bà d.a.o động, vô thức tiến gần vài bước.
“Sư phụ… bao nhiêu năm nay ?”
Hắn trả lời, chỉ lẩm bẩm ngừng: “Phản phệ… c.h.ế.t t.ử tế…”
Bà nội bỗng kích động, run rẩy nắm lấy hai tay . “Sư phụ, rốt cuộc gặp chuyện gì? Đây… là phản phệ ?”
Đôi mắt đen rỗng của bà vài giây, đột nhiên phát điên, đẩy bà ngã .
trơ mắt hai chiếc nanh mọc trong miệng , móng tay cũng trở nên nhọn hoắt, dài ngoằng.
Hắn vung vuốt lao về phía bà nội.
Bà kịp né, đè xuống đất.
Thấy móng vuốt của sắp móc tim bà, kịp nghĩ ngợi, lao tới túm lấy tay .
“Không hại bà !”
bao giờ thấy dũng cảm đến .
Rõ ràng sợ đến tận xương tủy, nhưng khi thấy g.i.ế.c bà nội, hề do dự.
chỉ là một đứa trẻ tám tuổi.
Kết quả thể đoán , hất văng , ngã xuống đất, chỉ cảm thấy cả lưng như vỡ , đau đến nhe răng trợn mắt.
Liếc thấy khuôn mặt xí vẫn ở bên cạnh bà nội, mặc kệ cơn đau, bò dậy, chạy tới góc tường cầm lấy xà beng.
“Đồ xí! Đừng động bà ! Có giỏi thì đ.á.n.h !”
siết c.h.ặ.t xà beng, cố tình chọc giận để buông bà .
Hắn động đậy.
Trong lúc bốc đồng, giáng xà beng xuống đầu .
Lực quá nhỏ, thương, nhưng khiến chú ý tới và buông bà nội .
Hành động của dường như chọc giận . Sắc mặt càng thêm hung ác, vài bước xông tới, bóp cổ , nhấc bổng lên trung.
Trong khoảnh khắc đó, chỉ thấy cổ đau như sắp gãy, thở nổi, tay cũng mất sức, xà beng rơi xuống đất.
Ngay lúc nghĩ sắp c.h.ế.t, cổ bỗng thả .
ngã vật xuống đất.
Trước khi ngất , thấy bà nội cầm xà beng, mặt tái nhợt.
Cùng ngã xuống đất với là khuôn mặt xí, đầu bê bết m.á.u.
15
Khi tỉnh , đang giường nhỏ của .
Bà nội bên cạnh chăm sóc .
cử động thử, đau đến chịu nổi.
“Đừng động, chỉ là vết thương ngoài da, bôi t.h.u.ố.c .”
Giọng bà nội dịu , dỗ kéo chăn cho .
sủng mà sợ, ngoan ngoãn yên.
Nhớ chuyện tối qua, vội hỏi: “Bà ơi, cái mặt xí đó ?”
Sắc mặt bà nội khẽ sững .
“Hắn biến mất . Coi như con gặp ác mộng, đừng nhắc nữa.”
Do dự một lúc, vẫn hỏi: “Bà… là phản phệ ? Sư phụ bà thành như là phản phệ ? Bà… cũng sẽ như ?”
Bà nội thở dài, đáp nhạt nhẽo: “Có lẽ .”
Có lẽ chính bà nội cũng , phản phệ của sẽ là gì.
tưởng chuyện khuôn mặt xí kết thúc nhưng chuyện lớn hơn tưởng tượng nhiều.
Từ đó về , đêm nào cũng ác mộng quấn lấy.
Chỉ hơn mười ngày, gầy rộc hẳn .
Hôm đó, bà nội chuyện lâu với đạo sĩ tóc bạc , xa một chuyến.
Khi về, bà nội đeo lên cổ một mặt Quan Âm màu đen.
“Đeo cho kỹ, tháo. Đến thời điểm, nó sẽ tự đứt.”
ngơ ngác gật đầu.
Sau đó, bà nội đưa về nhà cha .
Lần , bà nội dường như còn lo hại đứa bé trong bụng nữa.
Rồi… còn gặp bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dua-tre-ma/chuong-6-het.html.]
Mẹ , bà nội bệnh , ai quấy rầy.
Vài tháng , lúc đang thu quần áo thì đột nhiên đau bụng dữ dội.
Cha vội gọi mấy thím trong làng đến đỡ đẻ.
giúp đun nước trong bếp, Hắc Cẩu theo , đuôi vẫy ngừng.
tưởng nó đói, liền lấy một miếng thịt nhỏ ném xuống đất.
Hắc Cẩu cúi xuống ngửi, chuẩn ăn thì đột nhiên giật , ngẩng phắt đầu về phía .
“Gâu gâu gâu!”
Nó sủa điên cuồng.
rùng . Ký ức đêm đó ập về.
run rẩy đầu nhưng thấy gì cả.
Chỉ điều, mặt Quan Âm đen cổ nứt , vỡ vụn xuống đất.
Cùng lúc đó, trong phòng vang lên tiếng trẻ sơ sinh .
“Là con trai!”
Giọng thím đầy vui mừng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
chạy ù phòng.
em trai .
Cha vui.
nghĩ, bà nội hẳn cũng sẽ vui.
bà nội kịp thấy đứa cháu trai bà hằng mong mỏi.
Ngày hôm , chú gọi điện báo… bà nội mất .
Bà nội một giường, thanh thản.
Trong tang lễ, tất cả đều đến.
Em trai mới sinh cũng bế tới cúi lạy.
Giữa đám , thấy chú què.
Chú cũng thấy , bước tới: “Con nên dập đầu cho bà con . Nếu vì con, bà c.h.ế.t sớm .”
Chú , Quan Âm đen mà bà nội cầu cho , là dùng thọ mệnh của bà để đổi lấy bình an cho .
Không phía rốt cuộc xảy chuyện gì, khiến bà qua nổi năm nay.
Mọi thứ bỗng xâu chuỗi trong đầu .
từng hiểu, vì bà tu thuật pháp tất sẽ phản phệ.
Sư phụ bà… phản phệ là dung mạo hủy hoại, c.h.ế.t t.ử tế.
Chú què… phản phệ là tàn tật.
Vậy bà nội thì ?
Giờ mới hiểu.
Phản phệ của bà… chính là .
Vì nam t.h.a.i phán định thành nữ?
Vì sinh mang âm khí nặng nề?
Vì bảy tuổi vẫn là “đứa trẻ ma”?
Tất cả… đều là phản phệ của bà nội.
Cuối cùng, bà cũng vì phản phệ đó, trả giá bằng chính mạng sống của .
Từ đó về , còn thấy những thứ nữa.
16
Hai mươi năm , tiết Thanh Minh, trở sân nhà bà nội.
Sau khi bà mất, căn nhà bỏ hoang, phá cũng sửa.
Mọi thứ dường như đổi… mà cũng như đổi hết.
“Nếu bà con mà con theo con đường của bà , chắc lúc chú xuống địa ngục sẽ bà đ.á.n.h c.h.ế.t mất.”
Chú què , căn nhà, ánh mắt đầy hoài niệm.
Sau khi bà nội qua đời, bái chú què sư phụ.
Chú truyền cho tất cả bản lĩnh của .
Nếu bà nội , chắc chỉ đ.á.n.h chú, mà còn đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Dù năm xưa, bà từng kiên quyết cho học.
bà ơi… Bà cũng từng , luôn nghề , gánh lấy phản phệ.
Bởi vì trong ngôi làng … luôn chờ chúng cứu.
(HẾT)