Đi Viếng Mộ Đối Thủ Một Mất Một Còn Không Ngờ Làm Anh Ta Tức Đến Bật Dậy

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Trứng ốp la

Ổ Cữu bực , một treo lơ lửng, lên cũng , xuống cũng xong. Chúc Tiêu mà thì còn đỡ, đằng im lặng, trong lòng y chẳng dễ chịu.

… Thà mắng “ngốc bức” còn hơn.

Ổ Cữu cố đổi giọng, miễn cưỡng mềm một chút: “Sao nữa hả?”

Chúc Tiêu do dự, chậm rãi mở miệng: “Anh ——”

Ổ Cữu nén tính tình, kiên nhẫn chờ nửa câu .

Y vốn tưởng sẽ một tiếng “ngốc bức”, nào ngờ Chúc Tiêu trầm mặc thật lâu, nhẹ giọng hỏi: “Anh… là cuốn đến c.h.ế.t ?”

Ổ Cữu ngẩn : “Cái gì?”

Chúc Tiêu lặp , vẫn là câu hỏi : “Anh là vì cuốn với mà c.h.ế.t ?”

Ổ Cữu sặc một tiếng, bật : “Sao thể. khờ mà lấy mạng cuốn với ? Hơn nữa, đấu với căn bản chẳng tốn sức, dễ như trở bàn tay. Cũng xem là ai ?”

Nói , cúi đầu thể mờ mờ trong suốt của , Ổ Cữu chua chát: “Không nữa, . Ở đây lâu thêm cũng chẳng xong.”

Chúc Tiêu đáp, nhắm mắt.

Không thấy cái “lăn” như dự đoán, Ổ Cữu khẽ sờ mũi, xoay định chạy lấy .

Vừa bay đến cửa, y đột nhiên thấy phía im lặng khác thường.

Không lẽ đắp chăn mạnh tay quá, quấn c.h.ặ.t quá thở nổi?

Trong đầu Ổ Cữu lướt qua hàng loạt tin tức: “Phát hiện x.á.c c.h.ế.t trong nhà, nghi tự ngạt do chăn trùm đầu…”

Nếu Chúc Tiêu c.h.ế.t ở đây mà ai phát hiện, chẳng y thành kẻ trách nhiệm?

Nghĩ , Ổ Cữu run run đầu .

y cứng đờ: “Cậu… đang ?”

Không từ khi nào, Chúc Tiêu mở mắt. Gương mặt vẫn bình tĩnh, nhưng hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ trào , từng giọt rơi xuống. Giống như những mảnh sứ vỡ, sắc bén mà yếu ớt.

“……”

Ổ Cữu hoảng hốt, quên mất cả việc là quỷ, vội vòng trở , tay chân luống cuống lau nước mắt cho : “Sao thế? Sao tự dưng ? Khóc cái gì chứ?”

Y lấy lòng bàn tay chùi, lau một giọt, giọt khác rơi xuống.

“Rõ ràng thì yên tĩnh…”

Ổ Cữu ngơ ngác, “… mà chảy nhiều nước thế ? Giống như miếng bọt biển vắt .”

Bỗng, trong đầu y lóe lên một suy đoán. Động tác cứng , Ổ Cữu thì thào: “Chẳng lẽ… ? Vì c.h.ế.t?”

Đáp y là đôi mắt mờ nước của Chúc Tiêu.

Ổ Cữu mới một giây hả hê, giây tiếp theo liền rối tung. Y cuống quýt hứng lấy giọt lệ long lanh , hốt hoảng : “Không, c.h.ế.t hẳn! c.h.ế.t hẳn!”

Khác hẳn mấy thoái thác , Chúc Tiêu bối rối thật sự, ngơ ngác y.

Ổ Cữu vội vàng trấn an: “Thật đấy, thật sự mơ. Nếu tin, đ.á.n.h một cái thử xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-vieng-mo-doi-thu-mot-mat-mot-con-khong-ngo-lam-anh-ta-tuc-den-bat-day/chuong-8.html.]

Chúc Tiêu hề khách khí, trực tiếp… ấn mạnh tay lên đỉnh đầu Ổ Cữu, đem cái làn khói phiêu đãng dí xuống.

Vẫn chẳng cảm giác bao nhiêu, nhưng Ổ Cữu nể tình, hét ầm lên: “Aaa, đau c.h.ế.t !!”

Phản ứng quá lớn, Chúc Tiêu ngẩn bàn tay .

Ổ Cữu cũng diễn lố, nhưng may mà lúc Chúc Tiêu say khướt, đầu óc đủ tỉnh táo, bằng chắc lật tẩy.

Ổ Cữu tranh thủ: “Thấy , thật sự mơ. chỉ rời một thời gian, giờ thôi.”

“Giờ , nhưng đừng . sẽ cố gắng sớm ?”

Giọng Ổ Cữu mềm xuống, dịu đến mức chính y còn nổi da gà. Nếu khác thấy, chắc đủ cho y trò cả đời.

tác dụng rõ rệt —— Chúc Tiêu thật sự ngừng .

Ổ Cữu thở phào, khom lưng đắp chăn cho nữa: “ nhé?”

Chúc Tiêu trở về dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày, chỉ gật đầu, hờ hững ừ một tiếng: “Ừ.”

Trở về địa phủ, Ổ Cữu mới thấy .

dịu giọng, năng nịnh nọt, câu nào cũng chiều theo ?

Càng nghĩ càng bực, y bèn bấm gọi cho bộ phận Thông Tín.

Mười phút , chủ nhiệm nghiên cứu “Âm Dương Thông” vội vàng tới hội báo.

Ổ Cữu chờ , lôi tấm “quỷ vẽ bùa” , thêm đó một cái… mặt .

Tiếng gõ cửa vang lên, Ổ Cữu lạnh giọng thẳng vấn đề: “Âm Dương Thông APP bao giờ thì xong?”

Nghiên cứu phát minh chủ nhiệm cung kính báo cáo: “Hai tháng nữa là xong, thưa ngài.”

“Lâu ?”

Ổ Cữu nhíu mày. “Có cách nào nhanh hơn ?”

Chủ nhiệm gượng: “Cái khó…”

Ổ Cữu thẳng: “Thêm tiền thì ?”

Chủ nhiệm nuốt nước miếng, dè dặt hỏi: “Thêm… bao nhiêu ạ?”

Ổ Cữu rút tờ giấy, xuống một con , gõ nhẹ hai ngón tay đẩy sang.

Chủ nhiệm , suýt thì trợn rớt mắt. Vội vàng nhặt tờ giấy, hối hả gật đầu: “Không thành vấn đề! Ba ngày là xong!”

“……”

Ổ Cữu đen mặt, nhưng cũng hiểu: Có tiền là thể sai quỷ khiến ma. Y vò trán, phẩy tay cho tên chủ nhiệm ngoài.

Kẻ khỏi cửa hưng phấn rú lên một tiếng dài. Tiếng tru ch.ói tai xuyên thẳng qua cửa, Ổ Cữu suýt nhấc cả nóc phủ.

Ổ Cữu hít sâu: Chúc Tiêu ám !

Y mở ngăn kéo, lấy tấm “quỷ vẽ bùa” thành. Nhanh tay vẽ thêm vài nét, biến cái mặt thành gương mặt toe toét.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận