Đi Viếng Mộ Đối Thủ Một Mất Một Còn Không Ngờ Làm Anh Ta Tức Đến Bật Dậy

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Trứng ốp la

Người nọ gốc cây, vẻ mặt nghiêm túc, miệng lẩm bẩm như đang tập dượt đối thoại. Thấy Chúc Tiêu, lập tức ngậm miệng, chỉnh đốn lễ nghi cúi chào: “Chào thầy.”

Chúc Tiêu dừng bước: “Em là học trò của Ổ Cữu?”

Không ngờ Chúc Tiêu nhớ , Trương Nhạc Tú mừng run: “Dạ, đúng , đúng .”

Ổ Cữu năm nay chỉ nhận đúng một học sinh. Người mang khí chất chẳng khác gì bản của Ổ Cữu, Chúc Tiêu quên cũng khó.

Vốn dĩ chẳng thích xen chuyện khác, nhưng lẽ khí chất học trò quá giống Ổ Cữu, nên bước chân nhấc lên hạ xuống.

“Em đây gì?”

Trương Nhạc Tú gãi đầu: “Dạ… đổi thầy hướng dẫn ạ. Thầy Ổ… chẳng việc .”

Ổ Cữu để một cục diện rối rắm. Chúc Tiêu nhíu mày: “Vậy em phân cho ai?”

“Em cũng .”

Nhắc đến chuyện , Trương Nhạc Tú mặt mày ủ rũ. Học trò giữa chừng đổi thầy thì chẳng khác nào “ cha ”, chỉ còn thiếu chữ “kéo chân ” dán thẳng lên trán.

khi , thầy Ổ dặn em đến tìm viện trưởng. Thầy nhờ viện trưởng thu xếp cho.”

C.h.ế.t đột ngột, mà còn kịp thu xếp chu thế ? Chúc Tiêu lộ cảm xúc, chỉ im lặng suy nghĩ.

“Em tên gì?”

“Em là Trương Nhạc Tú. Trương trong cung Trương, Nhạc trong Nhạc Dương, Tú trong ưu tú ạ.”

Chúc Tiêu gật đầu: “Có theo ?”

“A… a?”

Trương Nhạc Tú choáng váng, tin nổi đúng. Có loại chuyện ?

Ai chẳng Chúc Tiêu nghiêm khắc thì nghiêm khắc, nhưng với học trò thì tận tâm hết mực. Thành chỉ tiêu tay luôn khan hiếm, chen cũng khó.

Chúc Tiêu thấy ú ớ, tưởng do do dự nên tiếp: “Nếu thì sẽ giúp em liên hệ với thầy Hoàng. Ông cũng tận tâm, học thuật tệ.”

“Em đồng ý! Em đồng ý!”

Trương Nhạc Tú sợ chậm một nhịp là Chúc Tiêu đổi ý, vội vàng gật đầu lia lịa.

Chúc Tiêu rút điện thoại, mở danh WeChat: “Quét .”

Trương Nhạc Tú tất cung tất kính lấy điện thoại quét mã.

Chúc Tiêu nhanh ch.óng lưu tên, kéo nhóm đồng môn.

“Mấy ngày tới em chịu khó tài liệu trong nhóm. Không hiểu thì hỏi các chị hoặc hỏi . Chiều thứ tư lúc hai giờ tổ họp, đừng trễ. thích kiểu cao su.”

“Em về , phần còn sẽ giải quyết.”

Trương Nhạc Tú vốn đang lo mở lời với viện trưởng , nay thế xúc động suýt rơi nước mắt: “Vâng, cảm ơn thầy!”

Chúc Tiêu bước đến cửa phòng viện trưởng, gõ cửa: “Thầy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-vieng-mo-doi-thu-mot-mat-mot-con-khong-ngo-lam-anh-ta-tuc-den-bat-day/chuong-4.html.]

Viện trưởng ngẩng đầu khỏi chồng giấy tờ, đẩy kính: “Tiểu Chúc, tới .”

Chúc Tiêu thẳng vấn đề: “Em sẽ tiếp nhận học trò của Ổ Cữu.”

“Vừa , cũng định bàn với .”

Viện trưởng tủm tỉm. “Nếu chủ động thế, cũng bớt mở lời.”

Rồi ông trêu: “Đừng hai ngày ngày sống c.h.ế.t tranh , chứ thật ăn ý. Trước khi , Ổ Cữu còn , nếu đồng ý thì nhất nên để tiếp quản công việc của . Với khác, yên tâm .”

“Cậu xem , cần sắp xếp, tự ôm lấy trách nhiệm .”

“……”

Dựa hiểu của Chúc Tiêu về Ổ Cữu, nguyên văn chắc chắn chẳng êm tai như thế, phần nhiều là viện trưởng “thêm mắm thêm muối”.

Chúc Tiêu ngẩng mắt: “Ổ Cữu còn gì với thầy ?”

“Cậu bảo việc gấp, xa.”

“Đi ?”

“Không .”

“Khi nào về?”

“Cũng .”

Viện trưởng trả lời 3 câu thì hết 3 lắc đầu, Chúc Tiêu chỉ còn im lặng.

“Cậu tới đây chỉ để hỏi chuyện Ổ Cữu? Làm thế, mấy ngày nay gặp nên thấy trống trải ?”

Viện trưởng tươi, hóm hỉnh : “Trong mắt thì việc Ổ Cữu rời một thời gian cũng là chuyện . Cậu cũng nên nhân cơ hội nghỉ ngơi , xem bản xem, quầng thâm mắt đen như gấu trúc kìa.”

“Người trẻ thì bốc đồng cũng chẳng , nhưng thể mới là vốn liếng cách mạng.”

Ông dặn dò thêm, “Đừng để mệt đến c.h.ế.t …”

Phần lời phía , Chúc Tiêu chẳng buồn .

Rõ ràng với khác, Ổ Cữu là “ việc xa nhà”. Thế mà tới phiên thành “ c.h.ế.t”?

Lần thứ hai viếng mộ Ổ Cữu, Chúc Tiêu mang theo… cái xẻng.

Chúc Tiêu vốn trai, thêm vẻ lạnh lùng, im lặng thì chẳng khác gì sát thủ. Giờ tay còn cầm xẻng, khí thế càng giống sát thủ trong sát thủ.

Loại , một cái tên đặc biệt: Diêm Vương sống.

Quản gia cảnh đó, căng thẳng đến mức nuốt khan một ngụm nước bọt: “Chúc , ngài… định gì?”

Chúc Tiêu nhấc xẻng gõ xuống đất, giọng điệu vô cùng bình thản: “Bảo Ổ Cữu lăn đây.”

“Nếu , sẽ tự tay đào mộ.”

Chúc · khảo cổ học giả · Tiêu: “Ổ Cữu hẳn , là dân chuyên nghiệp.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận