Edit: Trứng ốp la
Theo quy tắc, đồ ở dương gian đưa xuống âm phủ thông qua đốt hoặc cúng, nếu thì thể chuyển . Chúc Tiêu đặt phong thư ngay bia mộ, còn cố tình dập lửa trong thùng.
“Không thấy thì thôi.”
Quản gia thầm kêu khổ —— thế ông ăn với thiếu gia! vẫn lấy hết can đảm hỏi: “Ngài… cái gì ?”
Chúc Tiêu liếc ông một cái, chỉ phun bốn chữ: “Lời từ đáy lòng.”
“Vậy đốt?”
Chúc Tiêu rũ mắt, nhặt một hòn đá đặt lên phong thư. “Lời … với c.h.ế.t thì nghĩa gì.”
Hắn ngẩng đầu, giọng bình thản: “Dù c.h.ế.t, c.h.ế.t là xa . Ông thấy đúng ?”
Quản gia run tim, dám tiếp lời, đành gượng: “Ha ha… cũng… đúng…”
…
Chỉ hai ngày , Ổ Cữu ở âm phủ nhận tin —— Chúc Tiêu bar tiêu tiền như nước, còn phủ nhận sạch chuyện hôm nọ.
Nghe quản gia báo cáo, Ổ Cữu tức đến giọng v.út tám độ: “Cậu quên?”
Quản gia ho nhẹ: “ . Chúc khẳng định ‘ ’.”
“ mà!”
Ổ Cữu nghiến răng nghiến lợi. “Sớm thế hôm đó lục chứng cứ… Chúc Tiêu cái đồ trở mặt nhanh hơn lật sách!”
Y nhớ mấy chuyện cũ, tức đến bay thẳng lên dương gian tính sổ.
“Thiếu gia, ngài thể nữa! Lần suýt thì về , đợi vài tháng mới .” Quản gia sốt sắng ngăn.
Ổ Cữu phịch xuống, như cái lò xo đè: “…Biết .”
Quản gia chợt nhớ: “ , Chúc Tiêu để một bức thư, là ‘lời từ đáy lòng’… nhưng đốt, chỉ để mộ.”
“Lời từ đáy lòng?”
Ổ Cữu thoáng mừng, cau mày khinh thường: “Lời từ đáy lòng của thì ngoài câu ‘ngốc bức’ còn gì nữa.”
(Thù cũ quên, thù mới thêm.)
Ổ Cữu chần chừ mấy giây, phán: “Ông lấy thư đó đốt cho .”
Quản gia giật : “Không , trộm đốt Chúc Tiêu phát hiện thì ?”
Ổ Cữu đây chắc chắn là bẫy của Chúc Tiêu, nhưng nghĩ nghĩ , vẫn nghiến răng: “Không thể lén đốt… thế ông thể giả vờ… gió thổi bay phong thư ?”
Quản gia: “……”
Rong ruổi chốn quan trường nhiều năm, quản gia luyện đến mức tinh thông tuyệt kỹ chỉ hươu bảo ngựa. Ông thản nhiên phán: “Đương nhiên , lá thư đó chính là… gió thổi bay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-vieng-mo-doi-thu-mot-mat-mot-con-khong-ngo-lam-anh-ta-tuc-den-bat-day/chuong-10.html.]
Thế là quản gia lén lút mò lên dương gian, bộ dạng chẳng khác nào trộm, nhặt phong thư của Chúc Tiêu lên, ngay mộ Ổ Cữu châm lửa thiêu.
Chỉ một thoáng, trong tay Ổ Cữu nhiều thêm một phong thư. Mở , quả nhiên là nét chữ quen thuộc của Chúc Tiêu.
Ngắn gọn, sắc bén, lời ít mà ý nhiều.
Ba chữ to đùng: Lăn Ra Đây.
Ổ Cữu: “……”
Quen thuộc quá thể. Chỉ cần chữ, y thể tưởng tượng khuôn mặt lạnh băng của Chúc Tiêu khi câu .
Quá rõ ràng , Chúc Tiêu đoán chắc y sẽ moi bức thư . Ổ Cữu theo bản năng ngang liếc dọc, chắc chắn Chúc Tiêu ở quanh đây mới nhỏ giọng c.h.ử.i: “Cái quái gì thế? Ai mới là Diêm Vương ở đây hả? Phục, mới là boss cơ mà!”
Ngay lúc , ngoài cửa vọng đến tiếng gọi oang oang: “Lãnh đạo! Lãnh đạo! Tin vui lớn đây!”
Nghiên cứu phát minh chủ nhiệm như gió lốc lao tới, mặt hồng hào rạng rỡ, gõ ầm ầm cửa: “Âm Dương Thông online !!!”
Ổ Cữu lặng lẽ gấp thư, cẩn thận bỏ phong bì, nhét ngăn kéo bên , đặt cùng lá thư đó.
Xong đấy, y mới ngẩng đầu, khôi phục dáng vẻ uy nghiêm của một Diêm Vương, trầm “Ừ” một tiếng: “Cho xem.”
Nghiên cứu phát minh chủ nhiệm vội vàng tiến lên, hăng hái trình bày: “Chúng nhập dữ liệu từ Sổ Sinh Tử, bất kể quỷ, đều hồ sơ lưu …”
Ổ Cữu xong, mắt lóe sáng, nhưng ngoài mặt vẫn vờ thản nhiên hỏi: “Ứng dụng … thể gửi tin nhắn cho dương gian ?”
“Đương nhiên thể. Chỉ là… tín hiệu kém chút, vì âm dương cách biệt mà.”
Chủ nhiệm hạ kính xuống, lau bóng loáng đeo lên, đôi mắt sáng rực Ổ Cữu, hỏi đầy mong chờ: “Ngài… vướng bận ai ở dương gian ?”
Ổ Cữu lập tức đáp: “Không .”
(Chúc Tiêu? Vướng bận gì chứ? Cùng lắm chỉ là một tên quỵt nợ, mạnh miệng, phiền phức và nhè mà thôi.)
Chủ nhiệm thoáng thất vọng: “Vậy … Nếu ngài liên hệ, chỉ cần để họ tải ứng dụng, là thể trò chuyện ngay. Cái còn thử nghiệm, nhưng nếu ngài cần, sẽ triển khai đầu tiên cho ngài.”
Ổ Cữu ngẫm cảnh Chúc Tiêu rưng rưng hôm nọ, nước mắt lăn tay , lòng bất giác chùng xuống.
Y đổi giọng, nghiêm túc: “Có một .”
Chủ nhiệm lập tức mắt sáng rực. Ổ Cữu vội vã bổ sung, nghiêm mặt: “Không như ông nghĩ. Ta chỉ … chuyện cần tìm thôi.”
“Hiểu, hiểu .”
Chủ nhiệm vui như trúng , “Ngài cho điện thoại của đối phương .”
Ổ Cữu rút giấy b.út, lưu loát một dãy quen thuộc. Không vì lưu luyến. Không vì cái thư uy h.i.ế.p .
Chỉ đơn giản là —— thấy Chúc Tiêu nữa. Ổ Cữu bực bội nghĩ thầm: Khóc mà cũng kinh khủng.