Edit: Trứng ốp la
Chúc Tiêu đáp, “Cậu đấy thôi, đó chỉ là Ổ Cữu.”
Ổ Cữu c.h.ế.t thì c.h.ế.t, liên quan gì đến ? Nếu đau lòng đến thế, bản lĩnh thì từ quan tài bò mà quản.
Hắn tiện tay gọi một chiếc siêu xe hạng sang, kèm tài xế chuyên nghiệp. Dãy tiền sang chảnh , nhập mà chẳng thèm chớp mắt.
…
Chiếc Rolls-Royce Phantom lao vun v.út, bỏ lưng ánh đèn hoa lệ nội thành. Phồn hoa lùi dần, bằng vùng ngoại ô thưa thớt, tĩnh lặng.
Chúc Tiêu đến nghĩa trang.
Đêm nay gió mát, nơi đây vốn nên mang vẻ âm trầm. nghĩa trang dường như cũng kế thừa khí chất từ chủ nhân của nó: ngay giữa bãi mộ, một ngọn đèn cao áp sáng choang, rọi thẳng xuống tấm bia đầy hướm hài kịch, sáng đến mức… ồn ào.
Chúc Tiêu bước đến.
Giấy b.út quản gia để vẫn còn nguyên, thùng đốt và bật lửa cũng ở đó. Hắn tới thế nào, giờ cảnh vật vẫn còn nguyên. Ngoại trừ , chẳng ai đụng đến.
Ổ Cữu đúng là t.h.ả.m, c.h.ế.t còn chỉ thể trông cậy một “đối thủ” như đến viếng.
“Chúc Tiêu ?”
Trong phủ Diêm La, Ổ Cữu một nữa hỏi quản gia về tình hình gần đây.
Quản gia báo cáo thật thà: “Chúc định quật mộ ngài, may mà khuyên kịp nên dừng .”
“Dám đào mộ Diêm Vương?” Ổ Cữu ngớ , tức giận xen lẫn kinh ngạc. Chúc Tiêu đúng là cổ kim hiếm thấy.
nghĩ , y nhanh ch.óng thông suốt. Hồi nhỏ chính cũng từng hỏi lão Diêm Vương: ở dương gian cái mộ nào cho con đào thử ? Kết quả, cha y vác ngay binh khí trừng trị y một trận nhớ đời.
Đến giờ nghĩ , Ổ Cữu vẫn nhớ như in cảm giác da tróc thịt bong năm đó.
Y xoa cánh tay, thầm nghĩ: may mà Chúc Tiêu đào là mộ của , nếu với cái da thịt non , chắc chắn chịu nổi. Đến lúc đó lóc thì phiền phức lắm.
Nghĩ , Ổ Cữu lập tức thoải mái: “Thôi, so đo với nữa.”
Quản gia tiếp lời: “Chúc chắc tin ngài thực sự c.h.ế.t . Hai ngày nay đều đến viếng mộ.”
“Thế thế nào?” Ổ Cữu sốt ruột xoay xoay cây b.út trong tay, suýt nữa xoay thành hoa.
Khiến khác đau lòng vốn ý của y. Nếu thể, y cũng chẳng . Không nỡ, nhưng vẫn hỏi: “… Cậu ?”
Quản gia: “Chúc từng .”
Ổ Cữu nhíu mày: “Một cũng ?”
“ , một cũng .”
“Ý ông là,”
Ổ Cữu chậm rãi lặp từng chữ, “Từ lúc ‘c.h.ế.t’ đến giờ, rơi một giọt nước mắt?”
“ thế.”
Ổ Cữu vốn chẳng thích khác , nhưng Chúc Tiêu rơi lấy một giọt, trong lòng … cam.
Bao nhiêu năm đối đầu kịch liệt, cái tên “Chúc Tiêu” chiếm hai phần ba cuộc đời dương gian của y. Y tin chắc trong lòng Chúc Tiêu cũng . Thế mà giờ “c.h.ế.t ”, vẫn thể sống tỉnh bơ như chẳng chuyện gì?
So với việc Chúc Tiêu đào mộ Diêm Vương, chuyện còn khó chấp nhận hơn!
Ổ Cữu nghiến răng: “Bao nhiêu năm đối thủ một mất một còn, c.h.ế.t mà một giọt nước mắt cũng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-vieng-mo-doi-thu-mot-mat-mot-con-khong-ngo-lam-anh-ta-tuc-den-bat-day/chuong-6.html.]
“……”
Quản gia thầm nghĩ: Các ngài là đối thủ bao năm, chứ tình nhân bao năm . Không thì cũng bình thường thôi.
Huống chi, thiếu gia còn lo Chúc Tiêu quá đau lòng, mới cố tình bảo tang lễ và mộ bia thành hài kịch. Thực tế mà , ai tấm bia lải nhải lý lịch dày như từ điển mà mới lạ.
Ổ Cữu chịu buông, hỏi: “Thế dạo gì?”
Quản gia nghĩ đáp: “Cũng như bình thường thôi. Có điều vì ngài ở, Chúc xin nghỉ mấy hôm.”
“Không gì khác ?”
“À… Chúc đến quán bar, một đêm tiêu sạch 130.000 tệ.”
“……”
Ổ Cữu tức giận đến nghiến răng, liên tục phun ba chữ: “Tốt! Tốt! Tốt!”
Đừng nước mắt, Chúc Tiêu tiêu tiền còn thoải mái hơn cả lúc y còn sống.
Nếu bản hiệp nghị , chắc giờ ngay cả mộ của Chúc Tiêu cũng chẳng buồn nhớ ở . Lại thêm hai tháng nữa thôi, chắc đến tên cũng quên sạch!
May mà y tính , bắt ký hiệp nghị.
Người khác thể quên, nhưng Chúc Tiêu thì đừng hòng.
Quản gia thấy khí thế đúng, vội tìm đường lui: “Nếu còn gì, xin phép lui .”
Ổ Cữu im lặng. Quản gia rút lui.
Chỉ còn một , Ổ Cữu lôi tấm “bùa vẽ bậy” của .
Nhìn chằm chằm những đường cong trừu tượng , y nghiến răng ken két: “Thật giỏi lắm.”
lúc , mặt bàn đột nhiên bốc lên một làn khói nhạt. Một phong thư từ từ hiện .
Ổ Cữu ngẩn .
Dương gian… đốt thư cho y?
Dương gian chỉ đúng một y “c.h.ế.t” —— Chúc Tiêu.
Ổ Cữu tay mắt lanh lẹ, lập tức chộp lấy lá thư hiện , ngón tay khẽ miết, giấy liền mở.
Nhận thức bao năm, chỉ liếc một cái, y nhận đây là b.út tích của Chúc Tiêu.
Trên giấy chỉ vỏn vẹn một hàng chữ. Nét chữ , Ổ Cữu quen thuộc đến mức thuộc lòng.
[Ổ Cữu, đồ ngốc.]
Ổ Cữu: “……”
Hiếm thật đấy. Đường đường Diêm Vương gia, đầu tiên nhận thư quý từ dương gian, kết quả là một câu “ngốc bức”.
Trong phút chốc, Ổ Cữu phong thư lời ít ý nhiều đ.á.n.h trúng ngay tim, lặng , nên phản ứng .
Đến khi hồn, y hừ lạnh, giọng đầy châm chọc: “Hoá vẫn còn nhớ tên thế nào.”
Lại tức tối nghĩ: “Cũng lấy một câu t.ử tế… đều c.h.ế.t !”
Cuối cùng, Ổ Cữu gấp lá thư , nhét túi áo, mặt đen thui: “ lên dương gian.”