Đi Viếng Mộ Đối Thủ Một Mất Một Còn Không Ngờ Làm Anh Ta Tức Đến Bật Dậy

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Trứng ốp la

Diêm La phủ.

Ổ Cữu đang bàn việc, cầm b.út hí hoáy giấy. Trông như một hoạ sĩ đang sáng tác… chỉ điều tranh của y đúng nghĩa “quỷ vẽ bùa”.

Có lẽ vì sống ở dương gian quen ganh đua với Chúc Tiêu, giờ sang âm phủ y vẫn giữ hiệu suất việc cực cao. Việc chính xử lý xong hết từ sớm, giờ rảnh đến phát chán.

Xã hội phát triển, âm phủ cũng cập nhật theo thời đại. so với nhân gian nhiều màu nhiều vẻ, nơi vẫn nhạt nhẽo hơn nhiều.

Ví dụ: âm phủ cũng internet, nhưng chỉ 2G, tín hiệu thì… như wifi chùa lúc cao điểm.

Đây cũng là lý do Ổ Cữu lúc rảnh rỗi vẽ tranh.

Y chằm chằm mấy bức “quỷ vẽ bùa” của , suy nghĩ ngày càng bay xa… bắt đầu nghĩ, giờ Chúc Tiêu đang gì.

Đi viếng mộ y ? Sẽ ở mộ đấy chứ? Nghĩ thôi thấy chịu nổi.

Ổ Cữu vốn cố ý “chơi trò mất tích”. Chỉ là địa phủ cũng quy tắc vận hành riêng, quỷ thể tuỳ tiện lên dương gian.

Ổ Cữu là Diêm Vương, vốn ràng buộc bởi pháp tắc đó, y thể đường đường chính chính lên dương gian việc dài ngày. chung quy dương gian và âm phủ “thuộc tính xung khắc”, ở lâu tất sẽ phản phệ.

Ban đầu chỉ cần định kỳ về một chuyến là . nào cũng “trùng hợp” bận việc, nào cũng lỡ hẹn. Cứ thế dây dưa mãi, đến khi tình hình căng tới mức “lửa cháy đến m.ô.n.g” thì đành gấp gáp về địa phủ.

Đáng tiếc vẫn muộn, Ổ Cữu cuối cùng cũng phản phệ. Giờ thì chẳng thể dùng phận “ sống” mà dạo dương gian nữa.

Đang nghĩ vẩn vơ, quản gia bước .

“Thiếu gia!”

Ổ Cữu giật , vội vàng thu tờ bùa vẽ dở, ho nhẹ một tiếng: “Có chuyện gì?”

Nếu Chúc Tiêu mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ngay, vị quản gia chính là xuất hiện trong tang lễ hôm nọ.

Quản gia họ Bạch, tên Dụ. Nghề chính là Vô Thường, nghề phụ mới là quản gia. Ngày Bạch Dụ theo lão Diêm Vương, cho nên quen miệng xưng Ổ Cữu là “Thiếu gia”.

“Những việc ngài giao đều thành, báo cáo một chút.”

“Kéo dài kỳ nghỉ lễ, huỷ bỏ chế độ nghỉ hưu, nhờ tinh thần việc của đám quỷ sai tăng cao diện rộng! Sáng nay còn nhận hai lá cờ thưởng, mời ngài xem.”

Bạch Dụ hệt như ảo thuật gia, rút hai lá cờ, tay trái là “Tận chức tận trách – Quỷ ưu tú”, tay là “Tâm hệ bách tính – Hảo Diêm Vương”.

“Treo lên tường cho ngài nhé.”

Ổ Cữu gật gù, đợi ông treo xong, mới hỏi: “Còn tin tức gì khác ?”

Quản gia ngẫm nghĩ, chợt nhớ : “Phòng Thông Tín đang nghiên cứu đột phá hạn chế kỹ thuật, tập trung phát minh ứng dụng Âm Dương Thông APP! Hiện tại hình thức sơ bộ, tin rằng nhanh sẽ giai đoạn thử nghiệm.”

Ổ Cữu gật đầu tán thưởng: “Rất .”

Rồi y rụt rè, nhấn mạnh từng chữ: “Bạch quản gia, còn tin tức quan trọng nào nữa ?”

Quản gia nghĩ một hồi, lắc đầu: “Không .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-vieng-mo-doi-thu-mot-mat-mot-con-khong-ngo-lam-anh-ta-tuc-den-bat-day/chuong-3.html.]

Rồi ông hớn hở khen: “Địa phủ bây giờ, đúng là ngày càng phồn vinh!”

Ổ Cữu: “……”

Y giữ vẻ rụt rè, nghiêng , nhấn mạnh cho rõ: “ là… về Chúc Tiêu.”

Quản gia ngẩn , vỗ trán: “À, chuyện đó ! Xin , ngài dặn ‘ đặc biệt quan trọng’ nên quên mất.”

Ổ Cữu so đo, lập tức hối thúc: “Nói !”

Quản gia bất đắc dĩ, đem chuyện dồn nén ba ngày ba đêm một tuôn .

“Cậu đến dự tang lễ ?”

“Cậu viếng mộ ?”

“Cậu gì?”

Quản gia: “……”

Cái … chẳng giống “ đặc biệt quan trọng” chút nào.

Ông đành trả lời từng cái: “Có . Có thắp hương. Và… …”

Quản gia học giọng Chúc Tiêu, lạnh lùng: “—— Giả ?”

Ổ Cữu vuốt cằm, hừ lạnh bật : “Cậu tin c.h.ế.t? Không dám đối mặt hiện thực?”

, sẽ chán c.h.ế.t. Suốt ngày cuốn luận văn thì cũng cuốn dự án, sáng dậy còn sớm hơn cả bọn trộm mộ. Một năm 365 ngày nghỉ. Ngoài , ai chịu nổi chứ?”

“Dù cũng mất một đối thủ cạnh tranh ngàn năm một, thương tâm cũng bình thường thôi.”

Quản gia do dự: “Thiếu gia, còn một câu nữa…”

Ổ Cữu bỗng giật , trợn to mắt, thể khom về phía : “Cậu … sẽ thương tâm quá độ … định xuống đây bồi chứ?”

Nghĩ đến đó, cả y run rẩy. Không , ! Người vẫn bảo tai hoạ sống ngàn năm, mà Chúc Tiêu — cuốn vương như thế — thì nên ở dương gian thêm trăm năm nữa mới đúng!

“……”

“Không, thiếu gia, Chúc còn ……”

Quản gia nhắm mắt, bất đắc dĩ học giọng điệu Chúc Tiêu: “Anh cao 1 mét tám tám? Rất buồn .”

Cùng lúc đó.

Chúc Tiêu rời khỏi phòng nghiên cứu, đang về phía toà hành chính. Hắn tính đến gặp viện trưởng để hỏi rõ chuyện của Ổ Cữu.

Viện trưởng vốn là thầy hướng dẫn chung của cả và Ổ Cữu thời học. Hai ngày nay tra hỏi khắp nơi, phát hiện Ổ Cữu gần như thích, chỉ vị thầy coi như trưởng bối.

Vừa tới chân toà nhà, Chúc Tiêu liền bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận