Đi Viếng Mộ Đối Thủ Một Mất Một Còn Không Ngờ Làm Anh Ta Tức Đến Bật Dậy

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Trứng ốp la

Chúc Tiêu tùy ý tựa lưng bia mộ của Ổ Cữu, cầm giấy b.út trong tay, đầu óc lâng lâng men rượu. Rượu mạnh rót thêm, ngà ngà say, ngẩn .

Mỗi đặt b.út , thấy chữ , liền xé ném thùng rác. Lặp lặp vài , cuối cùng chỉ còn một tờ giấy.

Chúc Tiêu vốn việc dứt khoát, từ tới nay từng do dự. hôm nay, ngòi b.út chọc chọc giấy, xoá, thôi, cuối cùng chỉ đúng một câu.

Sau đó, nhét phong bì, dán , thẳng tay bỏ thùng đốt. Động tác liền mạch, cho bản cơ hội đổi ý.

Hắn lặng lẽ lá thư ngọn lửa l.i.ế.m dần thành tro. Rất lâu mới lên, lặng lẽ rời .

Hắn trở về chung cư nửa đêm.

Chúc Tiêu đầu óc choáng váng, loạng choạng dựa tường tìm chìa khoá. lúc , chân vang lên tiếng “sột soạt”.

Cúi đầu — là một con mèo con, lông đen trắng loang lổ như bò sữa.

… Từ chui thế?

Con mèo chẳng hề sợ , còn dùng móng vuốt khẽ chạm ống quần . Đôi mắt xanh biếc sáng lấp lánh, như đang dò hỏi: Có cho ?

“Cạch.”

Chúc Tiêu mở cửa.

Mèo bò sữa giơ móng chạm nữa, còn rụt rè, cái đuôi còn nghịch nghịch cọ chân .

“……”

Hai kẻ, một lớn một nhỏ, mắt đối mắt. Cuối cùng, Chúc Tiêu chịu thua, nghiêng cho nó .

Mèo bò sữa ngẩng đầu, kiêu ngạo bước qua ngưỡng cửa, như thể đây là con đường đăng cơ hoàng đế.

Trong men say, Chúc Tiêu bắt đầu đau đầu. Vào nhà, phịch xuống sofa, ngả đầu , nhắm mắt , nhúc nhích.

Con mèo cũng bất động, chỉ chăm chú chằm chằm.

Qua mấy phút, thấy vẫn phản ứng, mèo bò sữa bắt đầu qua gây tiếng động. Hắn chẳng buồn để ý. Nó leo lên sofa, lấy vuốt đè lên vai , dùng đuôi quét nhẹ lên cổ . Vẫn chẳng phản ứng.

Mèo bắt đầu bực. Nó nhảy phắt lên đùi , hung hăng giẫm giẫm.

Chúc Tiêu cuối cùng cũng phản ứng — vẫn nhắm mắt, đưa tay hất mèo sang một bên.

Ngón tay lạnh lẽo, mèo chạm đến liền co rúm .

Bị hất , nó trừng mắt thêm một lúc, như chịu nổi nữa. Nó dậm chân một cái, “bụp” một tiếng biến thành hình .

Nếu Chúc Tiêu mở mắt, chắc chắn sẽ nhận ngay đó là Ổ Cữu.

Nếu tỉnh táo, còn phát hiện Ổ Cữu khác với .

Do ở dương gian quá lâu, âm dương rối loạn, phản phệ nên Ổ Cữu buộc về địa phủ. Tạm thời, y thể dùng phận “ sống” để ở nhân gian.

Cho nên hiện tại y chỉ thể mang quỷ ở dương gian. Biến thành mèo ch.ó thì còn tạm duy trì nguyên hình , chứ biến thành thì khó tránh chút “thần quái” —— dáng vẻ đổi, nhưng cả lộ trạng thái nửa trong suốt, tiêu chuẩn sách giáo khoa kiểu… “phiêu”.

“Phục thật. c.h.ế.t mà còn chơi đến mức cũng coi như xong .”

Ổ Cữu lườm Chúc Tiêu đang ngủ say sofa, nhan sắc tựa ngọc. Y bực bội: “Người lớn đầu mà một chút kiến thức cũng , ngủ phòng khách cũng kiếm cái chăn.”

Cằn nhằn thì cằn nhằn, nhưng Ổ Cữu vẫn phòng bên cạnh ôm một cái chăn mỏng. Vừa nghĩ hậm hực, cuối cùng ném “phịch” một cái xuống Chúc Tiêu, y như quăng bánh mì Ấn Độ.

Chúc Tiêu hề phản ứng, ngay cả khi chăn trượt xuống đất cũng chẳng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-vieng-mo-doi-thu-mot-mat-mot-con-khong-ngo-lam-anh-ta-tuc-den-bat-day/chuong-7.html.]

Không còn cách nào, Ổ Cữu đành tự tiến lên, cẩn thận đắp chăn ngay ngắn cho .

Ai ngờ, cúi xuống thì Chúc Tiêu bỗng mở mắt.

“Ổ Cữu?”

Cả Ổ Cữu cứng đờ.

Chúc Tiêu nheo mắt, dường như thấy rõ, liền đưa tay gáy y, mạnh mẽ kéo gần để rõ hơn.

Bị bắt bất ngờ, tim Ổ Cữu đập thình thịch như trống, quỷ nửa trong suốt giờ căng thẳng đến mức… bốc khói.

May mà Chúc Tiêu say khướt, nếu chắc dáng vẻ “phiêu” dọa ngất ngay tại chỗ.

“Cậu… gì thế?”

Khoảng cách gần quá, chỉ cần cúi xuống là thể chạm . Ổ Cữu nóng mặt, thở phả , chuyện lắp bắp: “Cậu, đừng mà chiếm tiện nghi của . chỉ lòng đắp chăn cho thôi, đừng lấy oán báo ơn!”

Chúc Tiêu chẳng buồn để ý y đang lắp, chỉ hỏi : “Anh là Ổ Cữu?”

Ổ Cữu hừ lạnh: “Còn nhận ?”

“Anh thật sự c.h.ế.t ?”

“C.h.ế.t , c.h.ế.t ngắc.”

Chúc Tiêu đầu vẫn đau, suy nghĩ hỗn loạn, nhưng điều đó ngăn cản thử nghiệm. Hắn đột ngột bóp c.h.ặ.t Ổ Cữu một phen —— xem cảm giác thật .

Ổ Cữu đầu còn lượn khói, quỷ vốn đau, dĩ nhiên chẳng phản ứng gì.

Không nhận phản ứng như mong đợi, Chúc Tiêu thất vọng mím môi.

Quả nhiên, là mơ.

Thế tính là gì? Báo mộng?

Ổ Cữu hỗn đản, ngay cả báo mộng cũng báo cho , cái “ ngoài chẳng gì” ?

“Ổ Cữu——”

Ổ Cữu lập tức dựng tai: “Sao?”

Chúc Tiêu lẩm bẩm: “Anh đúng là… đồ ngốc.”

“……”

Ổ Cữu nghẹn họng. Thật , thật giỏi!

Không tiếc hao sức lực phiêu tới dương gian một chuyến, rốt cuộc nhận … thêm một mắng “ngốc bức”. Đây thứ hai , mà y vẫn ngốc nghếch mong chờ cái gì khác?

Ổ Cữu đen mặt, động tác thô lỗ quấn chăn cho Chúc Tiêu. Nhân tiện, cả cổ tay y nắm cũng nhét luôn trong, đắp kín từ đầu đến chân, quấn c.h.ặ.t như một cái bánh chưng.

Tâm trạng y tệ hại, động tác cũng bạo lực. Đáng tiếc… to thì to, chăn cũng chỉ là chăn.

Chúc Tiêu cuốn kín mít, chỉ ló mỗi cái đầu, giống y chang một bông hoa héo cắm trong bình.

Hắn khẽ gọi: “Ổ Cữu.”

Ổ Cữu bật thốt theo phản xạ: “Gì nữa?”

Nói xong liền tự vả một cái. Biết rõ Chúc Tiêu miệng ch.ó chẳng phun ngà voi, còn nhanh nhảu đáp gì?

Thế nhưng Chúc Tiêu gọi chẳng tiếp.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận