CỬA HÀNG NGƯỜI GIẤY 1: TIỆM NGƯỜI GIẤY VĂN VĂN
Chương 8
Ông lão không tức giận mà cười. "Đánh cắp tuổi thọ, bị trời phạt? Nhưng ta không vi phạm nhân quả! Ta đã đánh cắp tuổi thọ, nhưng chịu phản phệ lại là bác cả của ngươi, chị họ của ngươi, có liên quan gì đến ta?"
Nói xong, ánh mắt ông lão sáng rực.
"Ta đã cố gắng hết sức để tăng phúc thêm thọ cho mình, nhưng không ngờ nếu như đổi một thân giấy như ngươi, thân thể hỏng thì đổi một cái, muốn đổi hình dạng gì cũng được, chẳng phải tốt hơn sao!"
Khí đen trong tay ông lão cuồn cuộn, dày đặc như vực sâu nuốt chửng người.
"Đến đây, đến chỗ ta, để ta nghiên cứu xem ngươi làm thế nào?"
Tôi giả vờ bị lão khống chế tiến lên, tay đưa vào túi áo lấy ra người giấy quan trọng nhất.
"Làm thế nào? Tất nhiên là làm từ tre và giấy Tuyên Thành!"
Nói xong tôi ném người giấy ra, người giấy mang theo ánh sáng tím vàng lao về phía ông lão.
"Chân thân của Hỉ Thần! Ngươi lại có thể triệu hồi tổ sư Mao Sơn phái Hỉ Thần! Ngươi rốt cuộc là ai?"
Ánh sáng vàng liên tục nuốt chửng sương mù đen, cho đến khi ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ căn phòng.
"Tôi là ai? Tôi chính là người giấy.”
“A…”
Khi tiếng thét của ông lão vang lên, thân thể ông dần dần khô héo và co lại, chỉ trong vài giây đã biến thành một bộ xương đen.