CỬA HÀNG NGƯỜI GIẤY 1: TIỆM NGƯỜI GIẤY VĂN VĂN
Chương 3
4.
Không lâu sau, xe cứu thương đã đến đưa anh họ đi.
Tôi là hồn thể, đã bay đến bệnh viện và gặp được hai bác của tôi đang đến muộn.
Anh họ đang ở trong phòng mổ, còn bác cả gái thì đứng bên ngoài khóc. Chẳng bao lâu sau, bác sĩ bước ra từ phòng mổ.
"Người nhà của Tôn Trường Thanh có ở đây không? Có vài giấy tờ cần ký."
Hai bác vội vàng tiến lên.
"Bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi?"
Bác sĩ đưa cho hai tôi một tờ giấy.
"Trước tiên, bệnh nhân mất m.á.u quá nhiều cần truyền máu, xương sườn bị gãy do bị đạp, mảnh xương gây tổn thương nghiêm trọng cho phổi, cần phải dùng máy thở."
Bác cả gái lập tức ngã quỵ xuống đất.
"Bác sĩ, con trai tôi bị tai nạn xe, sao lại có thương tích do bị đạp?"
Bác sĩ lắc đầu không rõ.
"Hiện tại, vấn đề nghiêm trọng nhất không phải là thương tích do bị đè, mà là gãy xương chân nặng, cơ bắp chân đã bị đè nát, không thể nối lại, chỉ có thể cắt cụt.
Các người hãy ký vào giấy đồng ý cắt cụt ngay, nếu chậm trễ, m.á.u không ngừng chảy, bệnh nhân có thể sẽ tử vong."
"Cắt... cắt cụt chân?" Bác cả gái hét lên rồi ngất xỉu.
Bác trai thì loạng choạng, nhưng bác sĩ đã nắm lấy cánh tay ông.
"Người nhà bệnh nhân, bây giờ đang chờ các người quyết định, các người không thể ngất xỉu được. Hãy nhanh chóng ký vào giấy đồng ý phẫu thuật."
Bác cả run rẩy nhận lấy bút, ký tên của mình, bác sĩ lại vào trong tiếp tục phẫu thuật. Y tá đến nâng bác cả gái lên giường bệnh, đẩy đi cấp cứu.
Mặc dù bác cả rất lo lắng nhưng không thể đi theo bác cả gái, chỉ có thể bất lực đứng trước phòng mổ.
Nhìn thấy nước mắt chảy ra từ đôi mắt mờ đục của bác trai, tôi cảm thấy trong lòng thật thoải mái.
Bác cả, bác có cảm thấy bất lực không? Có cảm thấy đau khổ không? Trời đất thật công bằng, bác đã lấy đi của người khác cái gì, thì sẽ phải trả giá tương xứng. Nhưng không cần vội, món nợ mà gia đình bác phải trả, mới chỉ bắt đầu.
5.
Tôi đã niệm một câu thần chú trở về cơ thể của mình, không còn quan tâm đến gia đình này nữa.
Nhưng có một số chuyện tôi không muốn để ý, chúng lại tự tìm đến tôi.
Ngày thứ năm sau khi anh họ gặp nạn, bác cả và bác cả gái tìm đến tôi.
"Tôn Văn Văn, mày cùng tao đi đến đồn cảnh sát!"
Tôi ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn bác cả gái.
"Bác cả gái, bà muốn tôi đi đến đồn cảnh sát vì lý do gì?"
Bà ta lấy ra vài tờ giấy đập xuống bàn.
"Đây là biên bản điều tra vụ tai nạn giao thông của Trường Thanh. Qua điều tra và xem xét camera, anh họ của mày đã phanh gấp và va vào lan can vì tờ giấy này, tờ giấy này rõ ràng là của mày! Tất cả đều là âm mưu của mày!"
"Chị họ của mày nói đến đây để tính sổ, bây giờ đã mất tích ba ngày rồi! Tất cả đều là do mày gây ra, đúng không!"
Thái độ bà ta hùng hổ, như thể mọi chuyện đều là do tôi làm.
Tôi cầm lấy bản báo cáo và ném lại cho bà.