CỬA HÀNG NGƯỜI GIẤY 1: TIỆM NGƯỜI GIẤY VĂN VĂN
Chương 5
7.
Tiễn quỷ sai, tôi lấy ra một chiếc ô đỏ đưa cho bác hai gái. "Bác gái, bây giờ cháu sẽ đi gặp bác hai, nhưng da cháu hơi nhạy cảm không thể ra nắng, bác có thể giúp cháu cầm ô không?"
"Tất nhiên rồi."
Bác hai gái nhận ô và giúp tôi che lên. Tôi không nhớ đã bao lâu rồi không bước ra khỏi cửa hàng này.
Ở góc phố có vài cửa hàng đã đổi chủ mới. Người đi đường vội vã, không ai để ý đến tôi đang cầm ô đỏ.
Bác hai đã được đưa về nhà, vừa bước vào cửa, hai đứa em họ đã chào tôi.
"Chị Văn Văn, lâu lắm không thấy chị về nhà."
"Chị Văn Văn, Duyệt Duyệt rất nhớ chị."
Em gái họ Tôn Trường Duyệt ôm lấy eo tôi, Vẻ ngây thơ không biết gì đã bị bóng đen của cha sắp qua đời thay thế. Giống như tôi trước đây, mồ côi cha mẹ, không biết gì về mọi thứ.
Khi đó, bác hai gái ôm tôi vào lòng, dịu dàng nói: "Văn Văn đừng sợ, mọi thứ sẽ qua đi, bác hai sẽ chăm sóc và bảo vệ cháu."
Tôi ôm lại em gái, xoa đầu em, an ủi em như bác hai gái đã từng an ủi tôi.
"Duyệt Duyệt, mọi thứ sẽ qua đi, chị sẽ giúp em."
Tôi từ trong túi lấy ra kéo và giấy Tuyên Thành, cắt ra hai hình người nhỏ từ giấy rồi đưa cho hai đứa.
"Tờ giấy này các em mang theo, kẹp vào sách cũng được, để trong túi áo cũng được, đừng để ướt, phải mang theo bên mình."
Hai em họ tuy không hiểu nhưng cũng gật đầu ngây ngô, rồi một đứa để vào cặp sách, một đứa để vào túi áo.
Sau khi sắp xếp cho hai đứa xong, tôi bước vào phòng của bác hai.
Trên giường, bác hai đã có tóc bạc, trông như đã kiệt sức, bác hai gái dùng nước ấm làm ướt khăn và lau mặt cho bác.
"Văn Văn đến thăm ông rồi, giờ ông có thể yên tâm nhắm mắt."
Nói xong, nước mắt đã rơi xuống. Đột nhiên, máy theo dõi nhịp tim của bác hai phát ra báo động, cho thấy nhịp tim chậm lại, biên độ d.a.o động ngày càng nhỏ.
Bác hai gái khóc nức nở, nhưng vẫn không quên lấy quần áo từ túi xách ra.
"Văn Văn, nhanh lại giúp bác đổi quần áo cho bác hai, nghe nói người c.h.ế.t trước khi đi phải mặc đồ mới, nếu không thì xuống dưới sẽ trần trụi. Bác hai cả đời kiên cường, báci không thể để ông ấy dưới đó mất thể diện!"
Vừa dứt lời, sóng nhịp tim trên máy theo dõi biến thành một đường thẳng, âm thanh báo động chói tai như tiếng nhạc tiễn đưa nhắc nhở sự ra đi của sự sống.
Hai đứa em họ bên cạnh nghe thấy âm thanh liền vội vàng chạy lại.
"Bố có phải đã c.h.ế.t rồi không?"
Em gái họ nước mắt ngắn dài, vẻ mặt cẩn thận khiến người ta đau lòng. Tôi đứng ở cửa chặn họ lại an ủi:
"Chỉ là máy hỏng thôi, chị phải sửa lại, các em về phòng trước đi, nghe thấy âm thanh gì cũng đừng ra ngoài nhé."
Bác hai gái chìm đắm trong nỗi buồn, không để ý đến hai đứa.
Tôi vội vàng lấy giấy trong túi ra cắt thành một hình người nhỏ, cắn đứt ngón tay mình vẽ một đường lên lưng hình người giấy.
Sau đó, tôi đi đến bên bác hai, cắn đứt ngón tay của ông để vẽ mắt mũi cho hình người. Bác hai gái bị hành động của tôi làm cho kinh ngạc.
"Văn Văn, cháu đang làm gì vậy?"
Tôi không kịp giải thích, thì thầm bên tai bác gái: "Cháu đang lừa quỷ sai, bác gái nghe thấy âm thanh gì cũng đừng nói, chỉ cần nằm trên người bác hai mà khóc."
Bác hai gái không hiểu nhưng cũng làm theo.