Công Chúa Giác Ngộ

7

Trong quá trình ấy, những bài thơ này lại được truyền tay khắp nơi, khiến mọi người tranh nhau sao chép. 

 

Có thể nói, kinh thành cháy cả giấy viết. 

 

Sau bao nhiêu lời kêu gọi, mong chờ của thiên hạ, Hoắc Thiển Thiển với dáng vẻ e thẹn, rụt rè đã xuất hiện. 

 

Ban đầu, cũng có người nghi ngờ Hoắc Thiển Thiển mạo nhận thơ của người khác, hoặc gia tộc họ Hoắc muốn nâng cao danh tiếng cho nàng nên đã nhờ người viết thay. 

 

Nhưng khi Hoắc Thiển Thiển bảy bước thành thơ ngay tại chỗ, tất cả những kẻ nghi ngờ đều trở thành bàn đạp cho nàng bước lên. 

 

Các văn nhân mặc khách đều thật lòng khâm phục tài hoa của nàng. 

 

Trong số đó, có không ít người sắp tham gia kỳ thi khoa cử năm nay, thậm chí còn có cả những ứng cử viên sáng giá cho vị trí trong tam giáp. 

 

Trong lòng ta không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng. 

 

Nếu những kẻ tôn sùng Hoắc Thiển Thiển thực sự bước vào triều đình, khi đó ta e rằng sẽ không thể xoay chuyển được tình thế nữa. 

 

Sau nhiều lần suy nghĩ, ta quyết định chủ động tấn công Hoắc Thiển Thiển. 

 

Ta cược rằng, những bài thơ kia chắc chắn không phải do nàng ta viết. 

 

("Bảy bước làm thơ" (七步成詩) là một điển tích trong văn hóa Trung Quốc, thường được sử dụng để miêu tả khả năng ứng biến, sáng tác thơ văn xuất chúng và nhanh nhạy của một người. Điển tích này xuất phát từ câu chuyện về Tào Thực (曹植), một văn nhân và thi sĩ nổi tiếng thời Tam Quốc.

Điển tích cụ thể:

Khi Tào Phi (曹丕), anh trai của Tào Thực và lúc đó là hoàng đế nhà Ngụy, nghi ngờ Tào Thực có ý đồ tranh giành quyền lực, ông ta muốn thử tài và cũng có ý làm khó Tào Thực. Tào Phi ra lệnh cho Tào Thực phải sáng tác một bài thơ trong thời gian đi được bảy bước, nếu không sẽ bị xử tử. Trong tình thế nguy cấp, Tào Thực đã sáng tác ngay bài thơ nổi tiếng:

煮豆燃豆萁,大鍋煮豆鳴。

豆在鍋中泣,本是同根生,何煎太急切。

(Đun đậu bằng thân đậu, đậu trong nồi kêu gào.

Vốn chung một gốc sinh ra, sao lại nỡ nấu nhau.)

Bài thơ mang hàm ý sâu sắc, ám chỉ mối quan hệ anh em ruột thịt giữa Tào Thực và Tào Phi, đồng thời khéo léo bày tỏ sự oan ức của bản thân. Câu thơ này đã khiến Tào Phi động lòng mà tha cho Tào Thực.)

 

09

 

Đại Chu triều phong tục cởi mở, không có sự ngăn cách nghiêm ngặt giữa nam nữ, Hoắc Thiển Thiển thường xuyên xuất hiện tại các buổi thi hội để gia tăng giá trị khí vận. 

 

Khi ta đến nhã các nơi tổ chức thi hội, Hoắc Thiển Thiển đang dựa vào câu thơ:  ‘Thu thủy với trời xanh một sắc, ráng chiều cùng cánh nhạn bay đôi’  mà nhận được vô số lời tán dương. 

 

Hệ thống thông báo vang lên từ người nàng: 

 

【Đinh! Ký chủ nhận được sự ngưỡng mộ của các tài tử, giá trị khí vận +30.】 

 

【Nhận được danh hiệu ‘‘Thi Tiên Hạ Phàm’’. Mang danh hiệu này, độ tôn trọng của NPC cùng phe tăng thêm 20%.】 

 

Nụ cười của Hoắc Thiển Thiển, khi thấy ta xuất hiện, lập tức đông cứng trên mặt. 

 

Ngay giây tiếp theo, trước mặt các tài tử, nàng vội vàng quỳ xuống: 

 

“Điện hạ, Thiển Thiển tuy không biết mình đã làm sai điều gì, nhưng nếu khiến ngài không vui, nhất định là lỗi của Thiển Thiển. Xin ngài…” 

 

Đôi mắt Hoắc Thiển Thiển ngập nước, tựa một đóa hoa mềm yếu bị đánh gục giữa cơn bão lớn, giọng nói nghẹn ngào, chậm rãi thốt ra hai chữ: 

 

“… trách phạt.” 

 

Hoắc Thiển Thiển quả thật rất giỏi một chiêu này, chỉ với hai câu nói đã đẩy ta vào vị trí đối lập với tất cả. 

 

Nhìn vị ‘thi tiên’ trong lòng họ bị ta, một công chúa ác độc, bắt nạt, các tài tử dù không dám nói ra, nhưng ánh mắt nhìn ta đều mang theo lửa giận. 

 

Ta nhịn cảm giác buồn nôn, đỡ Hoắc Thiển Thiển dậy: 

 

“Lời của Hoắc cô nương, bổn cung thật sự không hiểu. Bổn cung còn ngưỡng mộ tài hoa của cô nương không kịp, sao có thể trách phạt cô nương chứ?” 

 

Hoắc Thiển Thiển đôi mắt ngấn lệ, định tiếp tục diễn trò, nhưng ta đã ngắt lời. 

 

Ta ngồi lên vị trí chủ tọa, thân thiết hỏi: 

 

“Hoắc cô nương học vấn uyên bác như vậy, thường ngày đọc những sách gì thế?” 

Bạn cần đăng nhập để bình luận