Công Chúa Giác Ngộ

11

16

 

Lần gặp lại phụ hoàng, ta không còn làm nũng nữa, mà nghiêm chỉnh hành lễ. 

 

Phụ hoàng cũng không bảo ta đứng lên. 

 

Ta dâng lên một tấu chương. 

 

Phụ hoàng xem xong, liền ném thẳng tấu chương vào trán ta. 

 

Ta không né tránh, để mặc tấu chương rơi xuống. 

 

Trong tấu chương, ghi chép rõ ràng những hành động của đồng đảng Bùi Dã. 

 

Bọn họ dự định đào phá đê điều ở Giang Nam, tạo nên lũ lụt nhân tạo. 

 

Chúng cấu kết với các phú thương địa phương, phá đê làm ngập ruộng đồng, thâu tóm đất đai, kích động dân chúng bất mãn với triều đình. 

 

Không khó để đoán, chúng còn định đổ lỗi cho trời đất, tuyên bố rằng đây là hình phạt của thiên thượng, rồi tự phong mình là đấng cứu thế. 

 

Một trận chiến, đang cận kề trước mắt. 

 

Phụ hoàng lại hỏi ta câu hỏi cũ: 

 

“Bảo Hoa, con muốn làm gì?” 

 

Ta cúi đầu. 

 

Lần trước, phụ hoàng hỏi ta muốn làm việc gì. 

 

Lần này, phụ hoàng hỏi ta muốn làm người thế nào. 

 

Nếu ta chỉ muốn làm một Nhàn Nhàn ngây thơ, vui vẻ dưới chân phụ hoàng, thì những việc này không nên do ta dâng lên hoàng thượng. 

 

Nếu ta an phận thủ thường, ta nên báo cho thái tử trước, để hắn trình lên. 

 

Nhưng, ta không tin thái tử. 

 

Khi lần theo manh mối từ những kẻ mua bán dược liệu, ta thậm chí còn phát hiện được dấu vết của thái tử. 

 

Kết hợp với cái tên ‘Phượng Minh Cửu Tiêu’, ta suy đoán có lẽ thái tử đã đạt được thỏa thuận nào đó với Bùi Dã và Hoắc Thiển Thiển, nhưng cuối cùng lại chỉ uổng công vô ích. 

 

Cuối cùng, Bùi Dã đoạt ngôi, Hoắc Thiển Thiển đăng vị hoàng hậu, mới phù hợp với cốt truyện nửa đầu của cuốn sách này. 

 

Ta dập đầu, từng chữ từng câu đáp: 

 

“Bảo Hoa là con của phụ hoàng.” 

 

Là đứa con có thể trở thành người kế vị, chứ không phải chỉ biết làm nũng và ngây thơ như Nhàn Nhàn. 

 

Hoàng đế khai quốc của Đại Chu triều chính là nữ đế, nên nữ tử cũng có thể kế thừa hoàng vị. 

 

Khoảnh khắc này, trong mắt phụ hoàng không còn chút ấm áp thường ngày. 

 

Ta biết, những ngày tháng cha hiền con hiếu giữa ta và phụ hoàng đã chấm dứt. 

 

Người giờ đây đã hoàn toàn trở thành một đế vương cao cao tại thượng, nhưng lại cô độc không bờ bến. 

 

17

Bạn cần đăng nhập để bình luận