Công Chúa Giác Ngộ

2

02

 

Ta như một lữ khách bước đi trong màn sương dày đặc, bỗng dưng phá vỡ được mê chướng bao phủ quanh mình, mọi điều bất hợp lý trước đây đều có lời giải. 

 

Ta đột nhiên nhận ra, Hoắc Thiển Thiển không còn là bằng hữu của ta nữa, mà đã trở thành lá bùa đòi mạng. 

 

Trong lòng ta quyết định, chuẩn bị sau khi hồi cung sẽ lập tức sai người tiễn Hoắc Thiển Thiển lên đường. 

 

Không ngờ, ý nghĩ này vừa nảy ra, ta lập tức cảm thấy một trận đau nhói dữ dội trong tim. 

 

Tim như bị một bàn tay tử thần vô hình bóp chặt. 

 

Tựa hồ quy tắc của thế giới này đang bảo vệ Hoắc Thiển Thiển, nếu ta có ý đe dọa đến tính mạng nàng, nỗi kinh hoàng này sẽ trước tiên phản phệ lên ta. 

 

Nhìn sắc mặt trắng bệch của ta, Hoắc Thiển Thiển nở một nụ cười đầy vẻ thấu hiểu: 

 

“Tỷ tỷ, thân thể tỷ yếu quá, gió thổi một cái đã muốn ngã rồi. Tỷ phải ăn nhiều hơn một chút, bồi bổ cho tốt mới được.” 

 

Lúc nàng nói những lời này, đôi mắt to tròn như hạt hạnh sáng trong và thuần khiết, biểu cảm vô cùng chân thành. 

 

Nhưng Bùi Dã lại nhìn thân hình ta, lớn hơn hai lần thân hình của Hoắc Thiển Thiển, ánh mắt thoáng qua một tia chán ghét. 

 

Thật ra, trước đây ta không béo như thế này. 

 

Khi ấy còn có thể nói một câu “mặt tựa mâm bạc, thân ngọc tròn đầy, mang nét đẹp đẫy đà.” 

 

Nhưng từ sau khi quen biết Hoắc Thiển Thiển, thân thể ta như được thổi phồng lên, đến mức chỉ cần đi thêm vài bước cũng đã thở không ra hơi. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận