Công Chúa Giác Ngộ
5
05
Chụp mũ cho người khác, ai mà không biết?
Hoắc Thiển Thiển không hiểu vì sao ta lại không buông tha, hoàn toàn không để cho nàng chút thể diện.
Khuôn mặt nàng tái nhợt, cắn chặt môi dưới, không biết phải trả lời thế nào.
Những người vừa rồi còn lộ vẻ tán thưởng nàng, giờ đây đều nhìn nàng như nhìn ôn thần, khiến nàng chỉ có thể dồn ánh mắt cầu cứu về phía Bùi Dã.
Nàng thực sự xinh đẹp, đôi mắt long lanh tựa nước thu, tha thiết nhìn hắn, trông như chú chim non rời tổ giữa cơn mưa tầm tã, khiến ai nhìn cũng thấy trái tim như bị khuấy động, mềm nhũn đi nửa phần người.
Bùi Dã bị ánh mắt ấy nhìn đến mức lòng mềm nhũn, một cảm giác thương xót và bảo vệ nàng bất chấp chợt dâng lên.
Hắn cầm chiếc hộp gỗ đàn trong tay ném mạnh xuống đất, lớn tiếng quát:
“Giang Bảo Hoa, nàng đừng quá đáng!”
Hộp gỗ đàn rơi xuống đất, phát ra một tiếng “keng” vang vọng.
Mọi người đều kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Dưới ánh nhìn của tất cả, nắp hộp bị bật ra, từ bên trong rơi ra một chiếc túi thơm thêu hoa sen song sinh.