Công Chúa Giác Ngộ

10

Bùi Dã cười phong tình, tự cho rằng mình đầy mị lực, nụ cười hiện rõ trên hàng lông mày: 

 

“Bảo Hoa, thực ra nàng không cần phải giả vờ đối đầu với ta. Ta biết, đây chỉ là kế 'dục cầm cố tung' của nàng. Nữ nhân làm đẹp cũng chỉ vì người mình yêu, nàng cố gắng trở nên xinh đẹp, chẳng phải vì muốn níu giữ ta sao?” 

("Dục cầm cố túng" (欲擒故縱) là một thành ngữ Trung Quốc, dịch nghĩa là "Muốn bắt thì thả".)

 

Dù đã lâu rồi hắn không cười với ta, nhưng nụ cười này lại khiến ta buồn nôn. 

 

Chẳng lẽ, sau khi ta công khai đánh hắn, hắn vẫn nghĩ rằng ta thích hắn sao? 

 

Sự ngỡ ngàng của ta lại bị hắn hiểu thành xấu hổ. 

 

Hắn tự cho là đã nhìn thấu tất cả: 

 

“Ta biết, lý do nàng nhằm vào Hoắc Thiển Thiển là vì nàng yêu ta.” 

 

Bùi Dã càng nói càng tự tin: 

 

“Chỉ là nàng quá bướng bỉnh. Nếu nàng có được nửa phần dịu dàng của Thiển Thiển, ta cũng không ngại cho nàng một danh phận. Nam nhân, ai mà chẳng ba thê bốn thiếp chứ?” 

 

Ta gần như không thể tin vào tai mình. 

 

Chàng trai mà ta từng đặt trong lòng, hóa ra lại là loại người này sao? 

 

Chẳng lẽ, đây chính là sức mạnh của cốt truyện? 

 

Một cảm giác choáng váng ập đến, ta chỉ muốn nôn ra. 

 

Biểu cảm của ta khiến Bùi Dã cảm thấy tổn thương, hắn lạnh lùng hừ một tiếng: 

 

“Giang Bảo Hoa, ta đang cho nàng một cơ hội, nếu không bước xuống, lát nữa cơ hội này sẽ không còn đâu!” 

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Đình Lan: 

 

“Đánh hắn! Đuổi ra ngoài cho bổn cung!” 

 

Trán Bùi Dã nổi đầy gân xanh: 

 

“Các ngươi dám động vào ta!” 

 

Những kẻ trung thành với Bùi Dã và Hoắc Thiển Thiển trong phủ công chúa đã bị ta nhổ bỏ, giờ đây mọi mệnh lệnh đều thông suốt. 

 

Rất nhanh, những tiểu tư lanh lẹ đã mang gậy dài đến, giáng mạnh vào m.ô.n.g Bùi Dã. 

 

Hắn không kịp nói thêm lời nào, chỉ có thể hoảng hốt bỏ chạy. 

 

13

 

Sau khi tỉnh táo lại từ cảm giác nực cười mà Bùi Dã mang đến, ta bình tĩnh hơn. 

 

Cũng giống như Hoắc Thiển Thiển, Bùi Dã cũng có điều rất không bình thường. 

 

Hắn quá mức tự tin. 

 

Dù có tin chắc rằng ta vẫn còn yêu hắn, cũng không đến mức khiến hắn ngông cuồng như vậy. 

 

Rốt cuộc bọn họ đang dựa vào điều gì mà ta chưa biết? 

 

Lúc này, ám vệ phụ trách giám sát Hoắc Thiển Thiển đã chặn được một bức mật thư. 

 

Trong đó liệt kê tên của hơn mười loại dược liệu. 

 

Ta mời thái y đến xem phương thuốc, nhưng họ đều chưa từng thấy qua. Chỉ có thể suy đoán rằng đây là một phương thuốc ngăn ngừa dịch bệnh, dựa trên lượng lớn dược liệu có tác dụng nhuận phổi, trị ho, thanh nhiệt giải độc. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận