Con Ơi, Hồn Về
Chương 5
Là đứa trẻ chúng ta đã nuôi nấng từng chút một từ khi còn bé xíu cho đến khi biết chạy nhảy như bây giờ.
Sao anh ta có thể làm hại con của chúng ta chứ?
Móng tay cắm sâu vào da thịt, cơn đau giúp tôi lấy lại chút lý trí.
Lời của thầy bói vẫn văng vẳng bên tai.
Tôi chỉ có một cơ hội, tuyệt đối không được đánh động đến đối phương.
Hít thở sâu vài lần, tôi nhập dãy số đó vào điện thoại, gọi lại một lần nữa.
Điện thoại vẫn được bắt máy rất nhanh.
Nhưng lần này, là một giọng trẻ con hơi ngây ngô.
"Cuối cùng cũng liên lạc được với cô rồi."
Giọng trẻ con thở dài đầy bất lực: "Cô thật sự quá thiếu cảnh giác."
Rõ ràng chỉ nói chuyện qua điện thoại, nhưng tôi lại có cảm giác như thầy bói biết hết mọi chuyện.
Tôi xấu hổ cúi đầu: "Tôi không ngờ..."
Không ngờ rằng Trần Phục lại tham gia vào chuyện này.
Càng không ngờ anh ta có thể lừa dối tôi một cách nghiêm túc đến vậy.
"Chuyện đó để sau hẵng nói."
Đầu dây bên kia thay đổi sắc thái: "Âm Thập Tam nhờ tôi nhắn với cô, cô còn năm ngày nữa."
Tôi hoảng hốt: "Năm ngày? Sao nhanh vậy?"
"Là do cô đã trì hoãn quá lâu."
Tôi im lặng.
Từ lần đầu con gái có biểu hiện lạ đến giờ đã qua một tháng rưỡi.
"Nhưng mà..."
Giọng trẻ con ngắt lời tôi: "Cô tự đẩy nhanh tốc độ đi. Với cả, bỏ chúng tôi ra khỏi danh sách đen."
Điện thoại bị ngắt, một tin nhắn được gửi đến.
Vẫn là hai câu đồng d.a.o đó.
Hai câu đồng d.a.o này, rốt cuộc có ý nghĩa gì?
12
Ăn xong bữa tối, tôi tìm một cái cớ để ra ngoài.
Ở chung một không gian với lũ ác quỷ này, tôi sợ mình không kiềm chế được mà liều mạng với bọn họ.