Con Ơi, Hồn Về
Chương 10
Tôi nhìn người đàn ông ngây người đối diện, mở miệng: "Rốt cuộc Trần Long là con của ai?"
Sắc mặt Trần Phục dần trở nên tái nhợt.
Tôi cười.
Sau chuyện đó, dường như tôi hay cười hơn.
"Ngay từ đầu tôi đã thấy lạ."
"Tại sao nhà các người lại giúp chị dâu như vậy."
"Chị dâu từng nói, nhà họ Trần các người rất lạnh lùng. Chị ta sinh con bị hỏng người không thể sinh thêm, sao các người không cưới vợ khác cho anh cả?"
Trần Phục tránh ánh nhìn của tôi, định mở miệng.
Tôi ngắt lời anh ta, ra hiệu bảo im lặng.
"Suỵt, nghe tôi nói đã.”
"Bởi vì người không sinh được, ban đầu hẳn là anh cả anh nhỉ."
"Con của chị dâu anh, không mang họ Trần của anh cả nhỉ."
Người đối diện đã bắt đầu run rẩy, tôi thậm chí còn thấy mồ hôi rịn ra trên trán anh ta.
Nụ cười trên mặt tôi càng sâu hơn.
"Vợ ơi, anh có thể giải thích mà…"
"Anh cả, anh cả không biết cơ thể mình không ổn. Mẹ bảo, một nét bút không viết được hai họ Trần, nên... chỉ một lần đó thôi!"
"Anh thật sự có thể giải thích! Vợ ơi, anh sai rồi, anh không phải người, vợ ơi, em tha thứ cho anh đi."
Nụ cười trên mặt Trần Phục cuối cùng cũng biến mất.
"Tha thứ cái gì? Tha thứ vì anh muốn hại Sương Sương nhưng không thành? Anh biết mà, tôi không thích nghe những lời này."
"Hay anh muốn nói rằng anh đã hỏa táng Tiểu Long, tôi không có chứng cứ?"
"Trần Phục, có phải anh quên rồi không? Đồ minh khí các người chôn trên mộ, đó là một đoạn xương."
Nói đến đây, khuôn mặt Trần Phục hoàn toàn trở nên xám ngoét.
"Em sẽ không tha thứ cho anh, đúng không?"
"Tôi sẽ tha thứ cho anh."
Trong ánh mắt mừng rỡ của Trần Phục, tôi nói tiếp: "Với điều kiện là ly hôn."
"Anh cũng không muốn scandal của mình bị tất cả mọi người biết đâu đúng không?"
Im lặng không biết bao lâu, cuối cùng người đối diện cũng lên tiếng với giọng nghẹn ngào:
"Được, anh đồng ý."
22
Sau khi ly hôn với Trần Phục, anh ta đã chia toàn bộ tài sản cho tôi.
Tôi không nghĩ đó là vì anh ta còn tình cảm với tôi, mà nhiều hơn là vì sợ hãi.
Sợ tôi và anh ta cá c.h.ế.t lưới rách, sợ đến đứa con cuối cùng cũng không giữ được, sợ Âm đại sư, sợ mẹ con Trần Long.
Anh ta sợ quá nhiều thứ, nên nhục nhã quay về nhà họ Trần, bị anh cả nhà họ Trần đã chờ sẵn c.h.é.m cho sống dở c.h.ế.t dở.
Tôi đã nói mà, nhà họ Trần đều có tính cách lạnh lùng, làm sao cam tâm nuôi con cho người khác được?
Nhà họ Trần tiêu tan rồi.
Tôi đã đổi họ cho con mình.
Con của tôi, đương nhiên phải mang họ của tôi.
Quá khứ là vậy, hiện tại là vậy, tương lai cũng là vậy.
Tôi sẽ mãi mãi, mãi mãi bảo vệ con bé.
Ngoại truyện: Trần Long
Tôi sắp c.h.ế.t rồi.
Khi nghe câu này từ bác sĩ, trong lòng tôi chỉ có cảm giác nhẹ nhõm vô tận.
Tôi còn rất trẻ, nhưng cuối cùng tôi cũng có thể chết.
Tôi nhìn thấy cha mẹ khóc, thấy bà nội khóc, cũng thấy người đàn ông trong điện thoại của mẹ khóc.
Người mà lẽ ra tôi phải gọi là cha, là chú hai của tôi.
Có những người sinh ra đã là tội lỗi, tôi chính là loại người đó.
Mẹ nói mẹ sẽ cứu tôi.
Mẹ tìm rất nhiều thứ kỳ quái bắt tôi ăn.
Có rắn, có côn trùng, có cả những thứ tôi không nhận ra được.
Mỗi lần ăn, tôi đều cảm thấy cơ thể mình nhẹ hơn rất nhiều.