Con Ơi, Hồn Về
Chương 3
Khi gặp lại, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra, người phụ nữ đó trông thực sự rất trẻ.
Mái tóc đen như mực được búi lên bằng một cây bút lông, trông vừa kỳ lạ vừa bí ẩn.
Cô ấy quan sát sắc mặt tôi, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc bình giữ nhiệt:
“Uống chút này để bình tĩnh lại đi.”
Tôi không từ chối, mở nắp ra và uống từng ngụm lớn.
Nhiệt độ trong bình vừa đủ, hương trà nồng đượm, uống hết một bình, lòng tôi cũng kỳ diệu mà bình tĩnh lại.
“Thầy… thầy ơi, xin thầy hãy cứu lấy con gái tôi.”
Tôi một lần nữa lặp lại:
“Cơ thể của con gái tôi thật sự đã bị ai đó chiếm lấy.”
6
Người phụ nữ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, như thể đã sớm đoán trước.
"Con gái của cô đã bị người ta đổi mệnh."
"Đổi mệnh?"
Cụm từ này vốn chỉ nhìn thấy trên mạng, khiến tôi nghẹn lời.
"Đúng vậy."
Người phụ nữ nói: "Cô có thể hiểu là thế thân, đổi mệnh, hoặc bất kỳ cách gọi nào mà cô thấy dễ hiểu, không sai biệt gì nhiều."
"Vậy thì…"
"Tôi có thể giải."
Như thể nhìn thấu câu hỏi của tôi, người phụ nữ chủ động cắt ngang:
"Điều kiện tiên quyết là phải biết giờ sinh ngày sinh của cả hai người liên quan và vật dụng âm phủ được dùng để đổi hồn.
"Cô chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu cung bát tự sai, hoặc làm kinh động đối phương, con gái cô sẽ không thể quay về nữa."
Tôi cố gắng tiếp thu những lời khó hiểu này, đột nhiên như hiểu ra điều gì đó:
"Ý của cô là, người hại con gái tôi chính là người ở gần đây sao?"
Không!
Không chỉ đơn giản là người ở gần, có lẽ người đó là họ hàng có quan hệ m.á.u mủ với con gái tôi.
"Những điều khác tôi không tiện nói thêm."
Người phụ nữ đứng dậy.
"Cuối cùng, tôi tặng cô một câu: Người buộc chuông phải là người gỡ chuông. Nếu không biết vấn đề nằm ở đâu, chi bằng tra xét từng chút từ nguồn cơn."
7
Nguồn cơn.
Hai chữ này như một tia sét xé toạc dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi lại một lần nữa nghĩ đến căn phòng đầy đất vàng ở quê.
Chẳng lẽ, chính gia đình chồng đã làm chuyện này?