Chơi Chán Thì Thôi
Chương 4
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng mở cửa làm tỉnh giấc.
Vừa ra khỏi phòng ngủ thì chạm mặt Mạnh Sùng Vũ đang xách đồ ăn sáng.
Tôi ngạc nhiên, "Sao cậu đến sớm thế?"
Mạnh Sùng Vũ đặt túi đồ ăn lên bàn.
Bước đến ôm eo tôi: [Sợ chị đói.]
Tôi nhìn logo trên túi, là một tiệm bánh mì nổi tiếng, cách đây khá xa.
Tôi hài lòng hôn lên khóe môi cậu ta.
Đang rửa mặt thì lướt điện thoại.
Một hot search nhảy lên top 1.
#Tôn Khiết Như bữa sáng yêu thương#
Bấm vào xem, là ảnh chụp bữa sáng của cô ta.
Kèm theo dòng chữ: "Cảm ơn ai đó đã tặng bữa sáng yêu thương, bắt đầu một ngày tràn đầy năng lượng."
Trước khi thoát ra, tôi nhìn logo trên túi.
Giống hệt cái Mạnh Sùng Vũ mua cho tôi.
Trùng hợp?
Chậc.
Bỗng nhiên thấy đồ ăn không còn ngon nữa.
Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, Mạnh Sùng Vũ đã đứng cạnh ở cửa.
Cả người toát lên vẻ thư thái khó nhận ra.
"Cậu có chuyện muốn nói à?"
Mạnh Sùng Vũ gật đầu, đưa điện thoại cho tôi xem.
[Tuần sau, em phải đến Thượng Hải một chuyến.]
"Lại là giáo sư sắp xếp công việc à?"
[Đi khám bệnh.]
Tôi nhướng mày, cậu ta tiếp tục gõ.
[Em tìm được bác sĩ chữa bệnh cho em rồi, có hy vọng em có thể nói chuyện được.]
Khoảnh khắc đó.
Tôi suýt chút nữa thì bật cười.
Vốn dĩ tôi còn đang tò mò, không biết cuối cùng Mạnh Sùng Vũ sẽ lật bài với tôi như thế nào.
Kết quả.