Chơi Chán Thì Thôi
Chương 2
"Chắc là có chuyện quan trọng."
Tôi vỗ về Mạnh Sùng Vũ.
Một tay cầm lấy điện thoại.
"Mở cửa."
Là Kỷ Duy Lễ.
"Tôi không ở nhà."
"Tôi thấy xe cô rồi, mở cửa."
Tôi ngập ngừng, "Bây giờ tôi đang bận."
Người bên ngoài cửa hình như đang châm thuốc, "Ở cùng thằng nhóc đó à?"
"Chúng ta đã ly hôn rồi, không liên quan đến anh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận