Chơi Chán Thì Thôi

Chương 3

5

Trước đây, tôi cũng là khách quen của quán bar này.

Hầu hết là do Kỷ Duy Lễ đưa tôi đến.

Anh ta uống rượu, tôi lái xe.

Năm ngoái trên đường về, tôi đã làm đủ trò điên rồ trong chiếc xe thể thao của anh ta.

Gạt bỏ những ký ức cũ, tôi đang định tìm phòng của Mạnh Sùng Vũ.

Thì bất ngờ bị một bàn tay kéo lại.

"Tìm tôi à?"

Ngẩng đầu lên, Kỷ Duy Lễ lại xuất hiện trước mặt tôi.

"Vừa rồi còn không muốn gặp tôi, bây giờ lại vội vàng chạy đến. Muốn từ chối lại ra vẻ?"

"Tôi đến tìm bạn trai."

Tôi né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh ta, quay đầu bỏ đi.

Nhưng anh ta siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, kéo tôi vào phòng vệ sinh nam.

"Kỷ Duy Lễ!"

"Nói nhỏ thôi, muốn gọi cả đám người đến đây à."

Tôi trừng mắt nhìn anh ta.

Đầu ngón tay anh ta miết trên môi tôi, "Hôm nay, cậu ta hôn em chỗ nào?"

"Không liên quan đến anh, buông tôi ra!"

"Mèo con dám giơ vuốt với tôi rồi đấy, thay đổi cũng không nhỏ so với trước khi ly hôn nhỉ."

Kỷ Duy Lễ cười khẩy, "Chia tay với cậu ta đi."

"Dựa vào cái gì?"

"Hoan Hoan, em nên biết anh ghét nhất là người khác động vào đồ của anh."

Ngón tay anh ta lướt qua khuôn mặt tôi.

"Đừng có làm loạn, đừng có nhảy múa trên địa đạo của anh."

Tôi phản bác, anh ta tiếp tục nói.

"Lúc trước đồng ý ly hôn là để thỏa mãn nguyện vọng của em, không có nghĩa là em có thể thoát khỏi sự kiểm soát của anh. Anh đã cho em quá nhiều tự do, khiến em quên mất mình thuộc về ai rồi."

Kỷ Duy Lễ bá đạo, cao cao tại thượng.

Chỉ cần anh ta muốn, anh ta có thể khiến mọi nỗ lực của tôi trong công việc, trong cuộc sống đều đổ sông đổ bể.

Nhưng dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì kẻ phản bội hôn nhân lại có thể nói ra những lời như vậy?

"Anh đã có Tôn Khiết Như rồi, còn chưa đủ sao?"

Nhắc đến cái tên này, Kỷ Duy Lễ nhíu mày vẻ chán ghét.

"Anh đã nói rồi, anh với cô ta không có gì."

"Không có gì mà ảnh hai người hôn nhau còn lên báo đấy!"

"Chỉ là một nụ hôn thôi mà, em làm gì mà căng thẳng thế?"

Không thể nói lý được.

Thật là khốn nạn!

Tôi không muốn nghe anh ta nói nữa, dùng sức giãy ra.

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên giọng một người đàn ông.

"Chú nhỏ, chú xong chưa?"

Cả người tôi cứng đờ.

Là Mạnh Sùng Vũ?

Kỷ Duy Lễ đang định mở cửa thì bị tôi kéo lại.

Anh ta nhướng mày nhìn tôi, tôi né tránh ánh mắt sắc bén của anh ta.

Kỷ Duy Lễ không động đậy nữa, hỏi: "Có chuyện gì?"

Cách một bức tường, giọng nói hơi mất kiên nhẫn của Mạnh Sùng Vũ vọng vào.

"Về thôi, mượn xe chú."

Bạn cần đăng nhập để bình luận