CHA MẸ CHỦ NGHĨA TỰ DO

CHƯƠNG 5 - END

Vào ngày bữa tiệc diễn ra, tôi cùng Cố Bạc Hoài đến khách sạn trước, sau đó tôi kéo anh ấy nấp vào sau phía cánh gà. 

 

Ở phía cánh gà mọi người đang lắp đặt màn chiếu và âm thanh ánh sáng, tôi dừng lại một lát, sau khi tôi phát hiện được tất cả nội dung đều bình thường thì kinh ngạc đến ngẩn người, một lần nữa thoát khỏi đó không chút dấu vết. 

 

Thời điểm chúng tôi đi vào, thế mà cha mẹ tôi lại đang livestream. 

 

Từ sau khi bị khoá tài khoản, hai người họ chưa từng lộ mặt ở nơi công cộng, thế mà bây giờ lại đăng kí mở một phòng livestream. 

 

Trên màn hình đều là bình luận chửi mắng, nhưng hai người họ sắc mặt như thường, làm như không có chuyện gì xảy ra. Cho dù mẹ tôi, người vốn không giữ được bình tĩnh mà bây giờ vững vàng đến đáng sợ. 

 

Khi nhìn thấy tôi cùng Cố Bạc Hoài, hai người họ còn ra đón chúng tôi, cười nói giới thiệu không ngừng, “Đây là con gái tôi, Ương Ương, năm nay con bé là thủ khoa trong kì thi đại học. Hôm nay chính là tiệc mừng tổ chức cho con bé. Còn đây là bạn trai của Ương Ương.” 

 

Lại càng không thích hợp. 

 

Tôi bị bọn họ nửa lôi nửa kéo tới trước màn hình, thong dong đáp lại. 

 

Khi nghiêng đầu, nhìn thấy USB trong túi xách của mẹ tôi, sự bất an trong lòng tôi càng được khẳng định. 

 

Tôi và Cố Bạc Hoài liếc nhau, anh ấy ăn ý giữ chặt cha mẹ tôi lại để bắt chuyện, tôi bất động thanh sắc chậm rãi lại gần túi xách của mẹ tôi. 

 

Tôi làm như vô tình, lơ đãng nghiêng người tránh khỏi màn hình livestream và che đi camera, rất nhanh đổi chiếc USB đã chuẩn bị sẵn với chiếc ở trong túi xách, sau đó như không có chuyện gì trở về chỗ cũ. 

 

Không bao lâu sau, bà con họ hàng lục tục tiến tới, dần lấp đầy hộ trường. 

 

Cha tôi cố ý mời MC lên khán đài, tôi chú ý thấy mẹ tôi lặng lẽ đi về phía cánh gà, sau đó đi ra, mặt mày vui vẻ. 

 

Khi MC đọc lời giới thiệu sắp xong, mẹ tôi lại càng tươi như hoa, không thể che giấu nổi vẻ đắc ý, ngay cả cư dân mạng đang xem livestream cũng cảm thấy kì quái. 

 

“Tiếp theo đây sẽ là clip ghi lại quá trình trưởng thành của Lạc Ương, mời tất cả cùng theo dõi.” Video vừa bắt đầu, mẹ tôi không buồn xem nhưng lại giả bộ cảm thán, “Đứa bé này từ nhỏ đã nhiễm tư tưởng cởi mở, nhưng người làm cha làm mẹ hiện đại như chúng tôi đều thông cảm, mỗi người đều có quyền tự do được mặc những gì mình thích.” 

 

Màn này cùng những gì kiếp trước tôi từng phải trải qua trùng khớp với nhau, tôi không khỏi có chút ngây ngốc.

 

Cố Bạc Hoài đỡ tôi, ôm chặt tôi vào trước n.g.ự.c anh ấy, lúc này mới khiến tôi thanh tỉnh lại một chút. 

 

Đời trước, trong hôn lễ của tôi cùng Cố Bạc Hoài, bọn họ đổi hết những bức ảnh cưới do tôi cẩn thận chọn lựa, thay bằng những ảnh chụp nhạy cảm, cứ thế lộ ra trước mặt quan viên họ hàng cùng bạn bè tham dự lễ cưới. 

 

Tôi phát điên rút dây cắm điện, chất vấn bọn họ vì sao lại đối xử với tôi như vậy? 

 

Bọn họ cười đến đắc ý, “Đã là thời buổi nào rồi, người trẻ tuổi không cần giữ tư tưởng phong kiến cổ hủ như vậy nữa.” 

 

Đối diện với ánh mắt hoặc là khinh thường hoặc là trào phúng của tất cả mọi người, tôi run rẩy, lên cơn trầm cảm. 

 

Trước khi mọi người kịp phản ứng lại, tôi đã vọt tới cửa sổ, nhảy xuống. 

 

 

Tôi như cánh diều đứt dây, chất lỏng đỏ sậm trong người dần chảy ra, cạn kiệt. 

 

Tại lễ tang của tôi, Cố Bạc Hoài khóc tê tâm liệt phế. 

 

Mẹ tôi nhào vào trước n.g.ự.c cha tôi, nước mắt cá sấu, giả dối biện minh, “Em chỉ muốn đùa một chút, không ngờ lại biến thành như vậy.” 

 

Cha tôi nhẹ giọng trấn an bà, “Không phải lỗi của em, là tâm lí của nó quá yếu, không chịu nổi đả kích.” 

 

Nghe thế, mẹ tôi lập tức nín khóc mỉm cười, ở trước di ảnh của tôi liếc mắt đưa tình với cha. 

 

Mẹ tôi nói không ngừng, còn khuyên người khác hãy cởi mở đầu óc, không hề phát hiện ánh mắt quái dị mọi người dành cho bà. Thẳng cho đến khi cha tôi đen mặt giữ bà lại, ý bảo bà hãy nhìn video đi. 

 

Mẹ tôi ngoảnh đầu nhìn màn hình, nhất thời phát ra tiếng kêu bén nhọn, “Aaaaa…. Mau, mau dừng lại, tắt đi, dừng lại! Sao lại thế này?! Sao lại thành thế này???” 

 

Trên màn chiếu là cảnh “lăn giường của cha mẹ tôi”, có thể nói là vô cùng nhạy cảm. 

 

Bọn họ vẫn luôn quay lại “làm kỉ niệm”, trước khi tôi rời khỏi đã cố ý lấy đi, chính là đề phòng chuyện ngày hôm nay xảy ra.

 

“Không phải cái này, vậy là cái gì?” Tôi hỏi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận