CHA MẸ CHỦ NGHĨA TỰ DO

CHƯƠNG 2

 

“Không được, không được đâu! Mẹ ơi, cha không thể cùng mẹ lên tàu lượn được!” Tôi kích động mở miệng, thanh âm không lớn nhưng cũng đủ để những người xung quanh nghe rõ.

 

“Đều là con, là con quên mất cha cũng sợ độ cao, bằng không sẽ không nhất quyết để con phải đi cùng mẹ.” Tôi gấp đến mức chảy nước mắt, nài nỉ, “Mẹ à, xin lỗi mẹ, nhưng mẹ đi một mình được không?” 

 

Những du khách còn chưa kịp tản đi giờ đây lại bắt đầu nghị luận, lúc này ánh mắt bọn họ nhìn về phía cha mẹ tôi đều tràn ngập khinh thường. 

 

“Hoá ra chính mình sợ độ cao, nhưng lại ép con gái lên tàu lượn, đây mà là cha ruột sao? Cái này khác gì đẩy người ta vào chỗ ch/ết chứ?” 

 

“Cô bé này thật đáng thương. Bọn họ không phải tự xưng là cha mẹ thế hệ mới sao, xem chừng chỉ làm làm màu thôi, còn thực tế thì ích kỉ độc ác không ai bằng.” 

 

Chuyện bọn họ lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra.  

 

Quần chúng xung quanh chỉ trỏ bọn họ, những du khách này thúc giục bọn họ đưa ra quyết định. 

 

Tiếng thúc giục, tiếng nghị luận vang lên không ngớt, sắc mặt cha mẹ tôi càng lúc càng xấu, tiến thoái lưỡng nan. 

 

Ánh mắt trêu chọc khinh miệt của đám người khiến bọn họ suy sụp. 

 

Đột nhiên, cơ thể mẹ tôi lảo đảo, sau đó mềm nhũn ngã xuống. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận