CHA MẸ CHỦ NGHĨA TỰ DO

CHƯƠNG 3

Tôi bắt đầu điên cuồng tìm kiếm, lật tung từng góc một. 

 

Ngăn bàn, không có. 

 

Trên giường, dưới gầm giường, không có. 

 

Trong tủ quần áo, cũng không có! 

 

Mắt thấy thời gian từng giây từng phút trôi qua, trán tôi đổ mồ hôi lạnh. 

 

Đột nhiên tôi nghĩ tới, nhanh chóng đi ra ngoài cửa phòng, dùng toàn lực để mở, nhưng không thể mở ra. 

 

Cửa phòng tôi đã bị người ta khóa trái từ bên ngoài. 

 

Tiếng cười khoái trá của mẹ tôi đúng lúc vang lên từ bên ngoài, “Ha ha, ngu ngốc, trừ phi mày phá cửa, bằng không đừng nghĩ có thể bước ra khỏi phòng.” 

 

Tôi hoảng loạn, túm lấy chiếc ghế cạnh bàn học, điên cuồng đập phá cửa phòng. 

 

Nhưng cánh cửa này rất dày, tôi dùng sức mãi cũng không suy suyển gì. 

 

Mẹ tôi nghe thấy tiếng tôi phá cửa, đầu tiên là hung hăng chửi mắng, sau đó tiếng cười lại càng khoái trá, “Chồng ơi, anh xem, con ranh này cuống cà kê lên, thật sự khiến em cười ch/ết mà. Đúng là anh có cách hay, tắt đồng hồ báo thức của nó, lại lấy phiếu dự thi của nó, để xem sau này con ranh này còn dám không nghe lời nữa không!” 

 

Tiếp theo là giọng cưng chiều của cha tôi vọng tới, “Vợ yêu của anh thích là được rồi, nhất vợ nhì trời.” 

 

Hai người họ bên ngoài tình nùng ý mật, tôi chỉ cảm thấy cơn giận giữ sôi trào. Tiền đồ của tôi, chỉ là công cụ bọn họ dùng để dỗ dành nhau. 

 

Tôi nén lửa giận, hỏi bọn họ vấn đề cuối cùng, “Vậy còn con thì sao? Con không kịp dự thi rồi, tương lai phải làm sao?” 

 

Giọng nói dửng dưng của cha tôi truyền đến: “Cùng lắm thì học lại một năm nữa, cũng không phải không đủ tiền nuôi mày, mẹ mày vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.” 

 

Tôi khó thở, run rẩy nhấn nút tắt ghi âm, sau đó gọi điện thoại báo cảnh sát. 

 

Cảnh sát rất nhanh đã tới, nhưng mà thời giờ không đợi bất kì ai. 

 

Chín giờ kém mười, cảnh sát đến trước nhà tôi, “Chúng tôi nhận được báo án, có người đang giam giữ người trái phép.” 

 

Giây phút hai người bên ngoài nhìn thấy cảnh sát tới, tiếng cười lập tức im bặt. 

 

Tôi nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa, hung hăng dùng ghế đập vào cửa phòng, lại lớn tiếng gào lên thật to, “Chú cảnh sát ơi, bọn họ nhốt cháu trong phòng, lại giấy phiếu dự thi của cháu, không muốn cháu tham gia thi đại học.”

 

Cảnh sát nghe được tiếng tôi phá cửa và lời tôi gào rống, nhanh chóng đi tới trước cửa phòng tôi, thử xoay chốt cửa, phát hiện không mở được, liền quay lại nói với cha mẹ tôi: “Mau mở cửa ra!” 

 

Mẹ tôi ngẩn ra, có chút không tình nguyện, vừa định phản bác lại đã bị một cảnh sát nghiêm túc cảnh cáo: “Hành động này của hai người là giam giữ trái phép, có thể bị phạt tù đến ba năm, chúng tôi có quyền bắt hai người để xử lí.” 

 

Dường như nhìn thấy sự không phục của mẹ tôi, vị cảnh sát lại bồi thêm một câu: “Cha mẹ nhốt con cũng được tính là vi phạm pháp luật.” 

 

Lúc này mẹ tôi mới không tình nguyện rút chìa khoá ra để mở cửa. 

 

Cửa phòng vừa mở ra, tôi liền đem thẻ học sinh đưa cho cảnh sát để chứng minh thân phận, “Chú cảnh sát ơi, cháu là học trò của trường Nhất Trung, đây là thẻ học sinh của cháu, bọn họ giấu phiếu dự thi của cháu đi, không muốn cháu tham dự kì thi đại học.” 

 

Mẹ tôi oán hận trừng mắt nhìn tôi, vừa định lên tiếng phủ nhận thì giây tiếp theo, giọng nói quen thuộc vang lên từ trong điện thoại của tôi, [Đúng là anh có cách hay, tắt đồng hồ báo thức của nó, lại lấy phiếu dự thi của nó, để xem sau này con ranh này còn dám không nghe lời nữa không!]

 

Vị cảnh sát vừa rồi lập tức nghiêm mặt, tiếp tục cảnh cáo, "Cố ý giấu phiếu dự thi là hành vi trái pháp luật, các người lập tức trả lại, nếu không chúng tôi có quyền lập tức bắt giữ.” 

 

5

 

Lời chống chế của mẹ tôi nghẹn lại, xoay người móc ra tấm thẻ dự thi ném ra, lại liếc mắt nhìn tôi khiêu khích. 

 

Thời gian vun vút như tên, lúc này thời gian đến trường thi còn lại năm phút. 

 

Cũng may tôi đã sớm chuẩn bị, nhanh chóng nhờ các chú cảnh sát đưa tôi đến trường, bọn họ lập tức đồng ý. 

 

Tiếng còi cảnh sát hú vang, xe cảnh sát một đường thẳng tiến, cuối cùng, 9 giờ mười lăm đã đến được phòng thi. 

 

Tôi nhận lấy số đồ dùng cần thiết từ tay cô giáo chủ nhiệm, vội vàng chạy vào trong phòng, ngồi lên ghế vào đúng mấy giây cuối cùng của mười lăm phút đầu tiên.

 

Tôi thở dốc, trái tim đập kịch liệt liên hồi. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận