CHA MẸ CHỦ NGHĨA TỰ DO

CHƯƠNG 1

1

 

“Ương Ương, nhanh lên nào, sắp tới lượt chúng ta rồi!” Mẹ tôi hưng phấn thúc giục, bên tai là tiếng cười nói hoan hô không ngừng. 

 

Tôi ngây ngốc ngẩng đầu nhìn bốn phía xung quanh. Phía trước chính là tàu lượn siêu tốc đang di chuyển với tốc độ chóng mặt, cùng với đó là tiếng thét chói tai kinh tâm động phách. 

 

Tôi giật mình đứng sững tại chỗ, hai chân như nhũn ra, hơi thở dồn dập, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi lạnh. 

 

Tôi đã sống lại, sống lại năm mươi tám tuổi, vào một ngày trước khi kì thi đại học diễn ra. 

 

Mẹ tôi thấy tôi mãi không phản ứng, bất mãn nhíu chặt mày, vội vàng bước tới đẩy tôi. Tôi bị đẩy một cái, cả người lảo đảo, suýt chút nữa ngã sấp xuống. 

 

Chân mày cau chặt của mẹ tôi lập tức giãn ra, cười vui vẻ: “Con xem kìa, đi đường thôi mà cũng suýt ngã được.” 

 

Tôi nhìn bà, hốt hoảng, như thấy được hình ảnh bản thân tuyệt vọng nhảy lầu quyên sinh.

 

Ôm một tia hi vọng cuối cùng đối với bọn họ, tôi nhẹ nhàng giữ chặt ống tay áo mẹ, cẩn thận năn nỉ, “Mẹ ơi, con sợ lắm, con không muốn lên đâu.” 

 

Nụ cười của mẹ tôi lập tức tắt ngấm, sắc mặt lạnh lùng, bên cạnh là cha tôi vẫn đang nhăn nhó, nặng nề trách móc: “Con đã là người lớn rồi, có gì phải sợ nữa. Mau đến đây đi, đừng làm mẹ con thất vọng.” 

 

Lời này cũng giống y hệt đời trước. 

 

Mẹ tôi là người thuộc phái hành động, hai ngày trước khi thi đại học bà ấy tìm thấy khu tàu lượn siêu tốc này, ngày hôm sau liền nhất định phải đi, lôi kéo cả nhà cùng đi với nhau, còn nói rằng đây là muốn tôi thả lỏng trước kì thi. 

 

Tôi mắc chứng sợ độ cao nghiêm trọng, chỉ cần nhìn từ xa hai chân đã như nhũn ra, vô cùng sợ hãi, đau khổ cầu xin bọn họ đừng đưa tôi lên. Nhưng hai người họ đã hạ quyết tâm, vừa đ.ấ.m vừa xoa, nửa lôi kéo nửa cưỡng ép tôi. Mẹ tôi vì muốn theo đuổi cảm giác kích thích còn cố ý kéo tôi ngồi vào hàng ghế đầu tiên, cha tôi xung phong nhận việc đứng ở dưới đất trông coi đồ đạc. 

 

Tàu lượn vừa xuất phát, trước mắt tôi như biến thành một màu đen vô tận, chỉ cảm thấy nhức đầu chóng mặt muốn nôn, hô hấp dồn dập. 

 

Thật vất vả mới hoàn thành một vòng, nhưng tàu lượn lại không dừng lại ở vị trí vốn phải dừng, ngược lại nó rơi thẳng xuống, lao về phía vòng bảo hộ.

 

Tôi và mẹ ngồi ở hàng đầu tiên, người đầu tiên gặp nạn chính là chúng tôi. 

 

Mắt thấy sắp gặp nguy hiểm, mẹ tôi lập tức nghiêng về phía tôi, đẩy tôi về phía trước hòng lấy cơ thể tôi che chắn cho bà. 

 

Tôi bị ép nhận hết lực va chạm, theo bản năng dùng cánh tay bảo vệ các cơ quan trọng yếu. Cũng may động cơ dừng lại đúng lúc, không tạo thành thương vong tính mạng. 

 

Nhưng cánh tay phải của tôi bị gãy xương, nằm hôn mê mấy ngày ở giường bệnh, bỏ lỡ kì thi đại học. 

 

Sau khi tỉnh lại, tôi đỏ mắt chấn vấn bọn họ, bọn họ lại chỉ đơn giản ném lại một câu: “Bảo vệ mẹ là chuyện con phải làm. Học lại một năm là được rồi, con còn muốn thế nào nữa.” 

 

Sau sự cố, ban tổ chức khu vui chơi muốn bồi thường cho tôi, lại bị hai người họ dùng lời lẽ chính nghĩa từ chối: “Tất cả mọi người đều không mong muốn tình huống này phát sinh. Nói đi cũng phải nói lại, Lạc Ương cũng có một phần trách nhiệm, nếu nó không đi lên tàu lượn cũng sẽ không gặp phải tai nạn này.” 

 

Bọn họ vốn được mệnh danh là cặp đôi chủ nghĩa, sau khi sinh tôi ra thì lại muốn theo chủ trương cha mẹ thời đại mới, làm bạn cùng con. 

 

Trải qua chuyện này, bọn họ lại càng nổi tiếng, có mấy trăm ngàn fan theo dõi, trở thành hot douyin.

 

Tôi lại bởi vậy mà bị trầm cảm, dù đi học lại một năm nhưng vẫn vô duyên với ngôi trường hằng mơ ước. 

 

Nhớ tới sắc mặt của hai người bọn họ ở đời trước, tôi đột nhiên ôm chặt cánh tay phải của mình, dường như đang cảm nhận lại một lần nữa cảm giác khủng hoảng tột độ cùng với sự đau đớn khi xương tay bị gãy. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận