Vô Ưu tuy sợ dương khí, nhưng sợ Nhậm Phong Quyết.
Nó ở trong Độ Hồn Đăng run bần bật: “Bên cạnh ngài một vị đại Phật như thế, nào dám lộ diện?”
Hạ Hi Mặc khẽ nhíu mày: “Không cũng , cho chủ hồn của Mạnh Chí Viễn hiện đang ở nơi nào?”
Nhậm Phong Quyết thấy nàng chuyện với chiếc đèn, nhưng bốn phía thấy bất kỳ tiếng đáp lời nào. Trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào nàng thực sự thể thông hiểu "ngôn ngữ của quỷ"?
Một lát , Hạ Hi Mặc đặt chiếc đèn xuống, hỏi : “Ngài , vị trí chính giữa của hoàng cung là nơi nào ?”
Nhậm Phong Quyết cần suy nghĩ đáp ngay: “Chắc hẳn là Ngự Cực Điện.”
“Nơi đó dùng gì?”
Nhậm Phong Quyết cố gắng giải thích cho dễ hiểu nhất: "Là nơi lên triều buổi sớm." Hắn hỏi : “Quỷ hồn của Mạnh Chí Viễn ở đó ?”
Hạ Hi Mặc gật đầu. Nếu nàng đoán lầm, Mạnh Chí Viễn chỉ thể tìm đến vài nơi mà ông thường ghé qua lúc sinh thời. Có lẽ, chỉ gặp Hoàng thượng, dâng lên bức bản đồ trong tay, ông mới thể thành tâm nguyện cuối cùng.
"Có cách nào để Hoàng thượng tới Ngự Cực Điện một chuyến ?" Nàng hỏi như .
Nhậm Phong Quyết lập tức hiểu ngay tâm ý của nàng, hỏi: “Tâm nguyện thành của Mạnh Chí Viễn ở nhân gian chính là gặp Hoàng thượng?”
Hạ Hi Mặc : “Nói chính xác hơn, ông tự tay giao bức bản đồ vẽ xong cho Hoàng thượng.”
" và quỷ khác đường..." Nhậm Phong Quyết vốn định rằng mắt thường của Hoàng thượng thấy quỷ hồn, việc e là thành. chuyển biến suy nghĩ, dường như vẫn còn một lựa chọn khác.
"Mượn ." Hạ Hi Mặc thẳng vấn đề: “Lúc cần thiết, sẽ để Mạnh Chí Viễn trực tiếp mượn xác của .”
“...”
Nhậm Phong Quyết do dự hỏi: “Nếu nhất thiết như , cũng nhất định là nàng...”
"Chỉ thể là ." Hạ Hi Mặc giọng chắc nịch: “Mạnh Chí Viễn lưu lạc trong cung chỉ là một luồng hồn, âm khí còn yếu. Lúc chỉ thể chí âm mới thể dung nạp luồng hồn của ông . Trong thời gian ngắn, ngoài , ngài e rằng khó tìm thứ hai.”
Nghe nàng giải thích như , Nhậm Phong Quyết mới điều kiện trong đó. Hắn bỗng ngẩn một lát. Thân thể chí âm... đó là sinh năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm.
Xét về mệnh lý, loại sinh là thiên sát cô tinh, sẽ khắc c.h.ế.t những thiết nhất của . Nhậm Phong Quyết nhớ mang máng năm mười tuổi, từng nhắc đến một . Đó là một bà v.ú trong phòng .
Buổi trưa hôm , bà v.ú dỗ ngủ xong liền hiên tán gẫu với mấy tì nữ.
“Để cho mà , vị tiểu thư nhà họ Hạ chính là thiên sát cô tinh, liên tiếp khắc c.h.ế.t phụ mẫu, bản là một hũ t.h.u.ố.c sắc. Hầu gia và Hầu phu nhân cũng thật là nhân hậu, phủ Tướng quân tan đàn xẻ nghé mà hôn sự vẫn còn giữ gì chứ?”
“Thật tội nghiệp cho Đông lang nhà , rước hạng nữ t.ử như về nhà, chẳng sẽ nữa...”
Những lời vụn vặt, lúc ẩn lúc hiện truyền tai . Nhất thời khiến phân biệt nổi đó là mộng cảnh hiện thực... khi tỉnh , bà v.ú biến mất khỏi phòng. Đến khi lớn hơn một chút, mới ngày đó vì mẫu tình cờ ngang qua thấy những lời , lập tức lệnh đuổi bà v.ú khỏi Hầu phủ.
Sau khi chuyện, một thời gian dài cảm thấy bất bình. Vì một từng gặp mặt và một cuộc hôn sự rõ mà mất một bà v.ú vốn hết lòng thương yêu ... Hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-den-di-dan-do-hon-hau-phu-nhan-tu-coi-chet-tro-ve/chuong-35-chi-am.html.]
Mà nay, nghĩ chuyện , Nhậm Phong Quyết cái khác. Ngay cả bà v.ú trong phủ còn những lời như thế, Hạ Hi Mặc khi ở nhờ nhà khác sẽ ? Ở nơi như , dù mang danh hậu duệ duy nhất của Tướng quân, cũng nhất định sẽ đời đàm tiếu... Mà thái độ của Mục Chừng đối xử với nàng, vị cữu cữu thể mấy phần chân tâm?
Nhậm Phong Quyết dần lấy tinh thần, thấy Hạ Hi Mặc đang dùng đôi mắt đen láy chằm chằm , dường như đang đợi câu trả lời.
"Đã như ..." Hắn : “Ta chỉ thể thử một phen.”
Hạ Hi Mặc lúc mới gật đầu: “Vậy qua đó , ngài đưa Hoàng thượng tới là .”
"..." Lời thật nhẹ nhàng. Đó là Hoàng thượng cơ mà. Đổi là khác nào dám những lời như ? Thế nhưng Nhậm Phong Quyết chẳng thể khước từ, và như ma xui quỷ khiến, chọn tin nàng thêm một nữa.
“Được.”
Khi Nhậm Phong Quyết yến tiệc, Định An công chúa đang hờn dỗi. Thấy trở về, nàng rõ ràng vui mừng mặt, nhưng ngay đó hừ một tiếng, khoanh tay .
Khánh Khang Đế thấy cũng đưa mắt sang. Để dỗ dành nữ nhi, ngài giả bộ nghiêm nghị : “Nếu ngươi còn về, trẫm sẽ phái Kim Vũ Vệ bắt ngươi đấy!”
Nhậm Phong Quyết tiến lên, đồng thời hành lễ với Hoàng thượng và công chúa: “Thần vì nghĩ tới một vài chuyện nên mới bất đắc dĩ lánh một lát, xin công chúa thứ .”
Định An công chúa , hầm hầm tới mặt , chắp tay lưng trách cứ: “Muội tìm hết một vòng lớn, chân cũng đến đau cả ! Rốt cuộc ?”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Nhậm Phong Quyết mỉm , về phía Khánh Khang Đế, : “Mấy ngày , thần và Bệ hạ từng đ.á.n.h một ván cờ...”
Khánh Khang Đế vốn ham mê đ.á.n.h cờ, dù trăm công nghìn việc cũng dành thời gian một ván. Tuy nhiên, trong triều tuy ít kỳ thủ, nhưng phần lớn đều khiếp sợ uy nghiêm của quân vương, hoặc là khép nép dám hạ quân, hoặc là nịnh hót cố ý nhường cờ. Người thực sự thể sảng khoái so tài cùng ngài, cũng chỉ mỗi một Nhậm Phong Quyết.
Vài ngày , hai ở trong gian phòng phụ của Ngự Cực Điện đ.á.n.h một ván cờ. Khánh Khang Đế thắng hiểm một quân, lập tức tuyên bố chỉ cần Nhậm Phong Quyết nghĩ cách phá giải, thể tìm đến Ngự Cực Điện gặp ngài bất cứ lúc nào…
"Ồ, là Nhậm tiểu lang nghĩ cách phá giải ?" Hễ đến đ.á.n.h cờ, Khánh Khang Đế liền hớn hở mặt, ngay cả cách gọi Nhậm Phong Quyết cũng thiết hơn nhiều.
Nhậm Phong Quyết đáp: “Nếu Bệ hạ cho phép, bây giờ thể thử ngay.”
"Được." Khánh Khang Đế chẳng chẳng rằng dậy ngay: “Trẫm cùng ngươi tới Ngự Cực Điện một chuyến.”
Định An công chúa bất mãn bĩu môi nhỏ, hừ hừ : “Phụ hoàng, con cũng ...”
"Nhược Trăn, bao nhiêu tân khách đang ở đây, con cứ chơi một lát, phụ hoàng sẽ về ngay." Đánh cờ kỵ nhất là phân tâm, Khánh Khang Đế sợ viên ngọc quý tay phá bĩnh, bèn đưa mắt hiệu cho Thích Quý phi ở bên cạnh.
Định An công chúa từ nhỏ lớn lên trong cung của Quý phi, trong hậu cung bao nhiêu như , nàng sợ nhất chính là Thích Quý phi.
"Nhược Trăn." Một tiếng gọi khẽ liền khiến công chúa chỗ của , ngoan ngoãn Khánh Khang Đế và Nhậm Phong Quyết rời . Nàng khẽ hừ một tiếng, cầm chén bàn uống một ngụm, một hờn dỗi một hồi.
lúc , tam hoàng của nàng là Vũ Vương bỗng lặng lẽ tới.
"Lục , , quà sinh thần của tam ca cho ." Vũ Vương đưa tới quà mừng, là một viên minh châu to bằng trứng chim bồ câu.
Định An công chúa lập tức sáng rực mắt: “Cảm ơn tam ca, viên châu thật , tam ca lấy ở ?”
“Chỉ cần là Lục thích, dù là long châu ở Đông Hải, tam ca cũng sẽ hái về cho !”
Huynh hai trò chuyện một lát, Định An công chúa lúc mới tươi trở . Tuy nhiên, nhân lúc công chúa đang vui vẻ, Vũ Vương bỗng chuyển giọng hỏi: “Nhược Trăn, gần đây trong kinh lời đồn về vị 'Phong ca ca' của , ?”