"Túy Hoa Lâu" ở chợ Đông lúc nào cũng tấp nập qua kẻ . Là t.ửu lầu bậc nhất chốn Thượng Kinh, nơi đây luôn giới quan quyền quý hết sức ưu ái.
Nhậm Phong Quyết vốn thích những nơi náo nhiệt, nhưng dù đây cũng là đầu tiên mời dùng bữa, cũng thể hiện chút thành ý. Vừa bước trong lầu, chưởng quỹ nhận ngay lập tức, vội vã dẫn họ lên lầu hai, chọn đúng căn phòng trang nhã nhất hướng nhất gọi là "Phù Dung Các".
Sau khi gọi món xong, Hạ Hi Mặc bên cửa sổ quan sát bên ngoài, liền trông thấy ngay cây cầu nối liền chợ Đông và chợ Tây. Do t.ửu lầu ở địa thế cao, từ xuống, nàng mới nhận con sông cầu thực chất cũng thông với sông hộ thành của hoàng cung. Mà hướng luồng hồn phách của Mạnh Chí Viễn hướng tới, chính là phía hoàng cung.
“Thế nào? Hạ cô nương Mạnh phủ thu hoạch gì ?”
Nhậm Phong Quyết đang nhâm nhi loại rượu "Tùng Gian Nương" độc nhất của Túy Hoa Lâu, loại rượu nặng, vị thanh ngọt, thường dùng rượu khai vị.
Hạ Hi Mặc đầu liếc một cái, trong lòng thực sự chẳng đáp lời. Thế nhưng, một nơi mà nàng nhất định dựa mới thể . Dù cũng là việc cầu .
“Trong Mạnh phủ chỉ một luồng tán hồn.”
Nàng trả lời như , sợ hiểu, phá lệ giải thích thêm một câu: “Quỷ cũng ba hồn bảy vía, ba hồn gồm hai luồng tán hồn và một luồng chủ hồn. Tán hồn ý thức, thể thấy nhưng thể chuyện, chỉ khi tìm chủ hồn mới thể chân tướng.”
Nhậm Phong Quyết xong những lời dường như mấy kinh ngạc. Hắn thậm chí còn gật đầu, nhấp thêm một ngụm rượu mới hỏi: “Vậy Hạ cô nương cách nào tìm chủ hồn của ông ?”
Hạ Hi Mặc cũng vòng vo, thẳng: “Ta đoán, chủ hồn của ông khả năng cao nhất là hoàng cung.”
Nhậm Phong Quyết đang định lên tiếng thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng trò chuyện nhỏ nhẻ. Là hai vị nữ t.ử.
Một : “Tuệ Quân, nàng tin gì ? Tiểu thư nhà Trang Ngự sử bỗng nhiên trúng tà .”
Nữ t.ử gọi là Tuệ Quân kinh ngạc đáp: “Đột ngột ? Nghe ban ngày chẳng vẫn còn gây trò ở Thiên Hương Các đó ?”
“Chính là ngất xỉu ở Thiên Hương Các đó, khi về nhà càng bất thường hơn. Nghe bà v.ú trong phủ nàng , nàng cứ nôn mửa liên tục, miệng còn lời mê sảng.”
“Chậc chậc.”
“Vũ Vương điện hạ khi chuyện còn đặc biệt mời ngự y từ Thái Y Thự qua thăm khám, đáng tiếc ngay cả ngự y cũng bó tay chịu c.h.ế.t, lúc mới nhận là trúng tà.”
Tuệ Quân lạnh một tiếng: “Đáng đời lắm, đây rõ ràng là gặp quả báo. , nữ t.ử nhà ai mà ban ngày ở Thiên Hương Các dám tranh giành thỏi phấn vẽ lông mày với nàng ?”
“Chuyện cũng rõ lắm, giống trong kinh, chắc là từ nơi khác tới...”
Cùng với một tiếng ho nhẹ, tiếng trò chuyện chấm dứt, tiếng bước chân cũng xa dần.
Hạ Hi Mặc dù lọt tai nhưng sắc mặt hề đổi. Dường như tất cả những chuyện đều liên quan gì đến nàng. Nhậm Phong Quyết nhâm nhi rượu, chú ý đến thần sắc của nàng.
Về những chuyện xảy ở Thiên Hương Các ban ngày, A Xuân sớm kể tỉ mỉ cho . Lúc đó xong, thực sự mấy ngạc nhiên. Hạ Hi Mặc đến cả còn chẳng thèm để mắt, với gan của nàng, đừng là một Trang tiểu thư, chỉ sợ đến cả Hoàng thượng nàng cũng chẳng sợ…
Nhậm Phong Quyết thu hồi suy nghĩ, nhấp thêm một ngụm rượu mới hỏi: “Ý của Hạ cô nương là hoàng cung tìm ?”
“Phải.”
Quả nhiên đoán sai. Nhậm Phong Quyết khỏi bật , đặt ly rượu xuống : “Hoàng cung là nơi ai cũng .”
Hạ Hi Mặc hỏi ngược : "Đến cả ngài cũng cách nào ?" Giọng điệu mang theo vẻ nghi hoặc.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-den-di-dan-do-hon-hau-phu-nhan-tu-coi-chet-tro-ve/chuong-31-tim-hon.html.]
Nhậm Phong Quyết bỗng thấy nghẹn lời, kịp đáp thì Hạ Hi Mặc chẳng thèm cho một cơ hội giải thích: “Đã , tìm khác là .”
“...”
Cũng may đúng lúc , đám gã sai vặt bắt đầu lượt dâng thức ăn lên, mới khiến đoạn im lặng quá ngột ngạt. Những món ăn sắc hương vị đủ đầy nhanh ch.óng bày lên bàn. Nhậm Phong Quyết bấy giờ mới nhớ đến đây để dùng bữa. Chỉ là, là mời khách còn kịp lên tiếng, thì Hạ Hi Mặc cầm đũa lên , bắt đầu gắp thức ăn. Nàng vẫn cứ màng lễ nghi phép tắc như , cũng chẳng chút khách sáo với .
Đối với việc , Nhậm đại nhân chỉ mỉm , đó cân nhắc : “Thực hoàng cung cũng việc gì quá khó khăn, ngày là tiệc mừng thọ của Định An công chúa, nàng gửi tới một tấm mời...”
“Ngày cũng .”
Hạ Hi Mặc dường như chỉ định vế đầu trong lời của , cũng quên nhắc nhở: “Tính từ ngày ngài hứa với , chỉ còn sáu ngày thôi đấy.”
Nhậm Phong Quyết một nữa gì. nghĩ , nếu chuyện đúng như nàng , thể giúp nàng tìm hồn phách của Mạnh Chí Viễn, thì dường như việc phá án cũng còn xa nữa. Tuy những điều vẻ hoang đường, nhưng thể chứng thực vài thứ... Ví dụ như nàng thực sự thấy quỷ hồn. Hay ví dụ như, những trải nghiệm từng xảy cũng là thật.
Đương nhiên, còn một điểm quan trọng hơn cần từ từ sáng tỏ. Đó chính là —— những việc Hạ Hi Mặc , rốt cuộc là vì mục đích gì.
Vào đêm, tại nội viện họ Trang. Đám hầu đang bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Ngự sử Trung thừa Trang Hộ từ bên ngoài trở về, tin nữ nhi gặp chuyện liền vội vã chạy tới nội viện. Tuy nhiên, còn bước tới cửa thấy thê t.ử là Phạm thị lóc t.h.ả.m thiết.
“Du nhi của ơi, con rốt cuộc là thế ?”
“Rốt cuộc là kẻ nào hại con nông nỗi hả?”
Trong lòng Trang Hộ chùng xuống, sải bước nhanh trong phòng, một mùi xú uế khó ngửi lập tức xộc thẳng mũi. Ông theo bản năng che mũi miệng , qua một lượt, chỉ thấy hai tì nữ đang cầm chậu nhổ quỳ bên giường. Mà nữ nhi bảo bối luôn nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa của ông , lúc đang ngừng nôn nước đen trong chậu.
"Lão gia, lão gia ngài mau nghĩ cách mà!" Nhìn thấy phu quân, Phạm thị càng thương tâm hơn.
Trang Hộ trong lòng cũng sốt ruột, nhưng chỉ thể trầm mặt hỏi: “Ban ngày là kẻ nào theo tiểu thư ngoài?”
Phạm thị nức nở: “Hai con tì nữ hèn hạ lôi ngoài , chúng theo Du nhi tới Thiên Hương Các mua phấn sáp, xảy tranh chấp với khác, Du nhi bỗng nhiên ngất xỉu ngay tại chỗ! Vừa Vũ Vương điện hạ mời của Thái Y Thự tới xem qua, châm cứu, cũng uống t.h.u.ố.c, nhưng chẳng chút tác dụng nào.”
Trang Hộ xong, lòng càng nặng trĩu. Khó khăn lắm mới định hôn sự cho nữ nhi với Vũ Vương, nếu thực sự xảy chuyện gì, hôn sự coi như hỏng bét! Ông bất lực phất tay áo: “Đi mời thêm tới xem, chỉ cần thể chữa khỏi cho con , bao nhiêu tiền cũng bỏ !”
Ngoài sân, hai tì nữ cận của Trang Du gia nhân đ.á.n.h tới mức thở thoi thóp. Cách đó xa trong đình hóng mát, Vũ Vương - Triệu Sính cũng đang sầm mặt mắng nhiếc thuộc hạ.
“Lũ vô dụng, hơn mười các ngươi mà ngay cả một nữ nhân cũng giữ nổi, một lũ ăn hại!”
Thống lĩnh Kim Vũ Vệ là Bùi Dũng quỳ đất, sợ tới mức mồ hôi lạnh rịn đầy trán, chỉ thể giải thích: “Lúc đó, thuộc hạ quả thực là theo mệnh lệnh của Trang tiểu thư, xuống lầu bắt , ai ngờ sự việc xảy quá đột ngột.”
Triệu Sính hừ lạnh một tiếng: “Vậy ?”
Bùi Dũng đáp , liền đối phương đá thẳng một cước.
"Đồ phế vật!" Đối mặt với Vũ Vương đang nổi trận lôi đình, Bùi Dũng dám thêm lời nào, chỉ thưa: “Xin Vương gia cho thuộc hạ chút thời gian, thuộc hạ dù lật tung cả Thượng Kinh cũng tìm kẻ đó!”
Triệu Sính bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Vậy bản vương cho ngươi thời gian hai ngày, tìm thì hãy mang đầu tới gặp .”