Cầm Đèn Đi, Dẫn Độ Hồn, Hầu Phu Nhân Từ Cõi Chết Trở Về

Chương 21: Thiên Thanh

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn theo bóng lưng rời của Nhậm Phong Quyết, ánh mắt Hạ Hi Mặc khẽ khựng .

Ngay đó, nàng rũ mắt xuống đóa đèn sen trong tay, chỉ thấy một cánh sen khẽ rung động, vầng sáng trắng lóe lên biến mất trong gang tấc.

Giọng của hồn đèn Vô Ưu bỗng vang lên bên tai: “Dọa c.h.ế.t , nếu nhờ đàn ông cứu mạng, giờ ngươi xuống địa phủ trình diện !”

“Chẳng lẽ ngươi từng nghĩ đến hậu quả của việc hồn xiêu phách tán ?”

Hạ Hi Mặc mặt đầy vẻ thờ ơ, xem chừng chẳng mảy may bận tâm đến việc hồn bay phách lạc là gì.

“...”

Vô Ưu nghẹn lời, khỏi hoài nghi việc Âm ty chọn một đưa hồn như thế chẳng khác nào để trừng phạt nó…

“Ba hồn của Châu Nhan về vị trí cũ, ngươi nên hóa độ cho hài cốt của nàng , tiễn nàng lên đường thôi.”

Nghe lời , Hạ Hi Mặc mới đáp một câu: “Ta .”

Dư Lang bên cạnh thấy tiếng động nhịn đưa mắt nàng, thắc mắc hỏi: “Hạ cô nương đang chuyện với ?”

“Không .”

Sau khi đáp một câu, Hạ Hi Mặc xoay về hướng ngược với Nhậm Phong Quyết.

Dư Lang thực còn nhiều điều hỏi, thấy nàng nhanh như , khỏi ngẩn ngơ tại chỗ.

Trong lòng thầm nghĩ, hai ở vài thời điểm sự ăn ý đến đáng kinh ngạc.

Vào giờ Thìn, nha môn sở tại sai nha tới cửa, phối hợp cùng Dư Lang để tất vụ án.

Nhờ Nhậm Phong Quyết trấn giữ, vụ án vốn thường mất mười ngày nửa tháng mới xét xử, thế mà chỉ dùng nửa ngày kết quả.

Vụ án họa sư Châu Nhan c.h.ế.t oan, hung thủ định tội là thiếu chủ tiệm may Cẩm Tú - Nhậm Đông Hành.

Sau khi tình tiết vụ án công bố ngoài, dân chúng xôn xao, trong nhất thời lời tiếng ngớt.

tán dương rằng Nhậm Đông Hành những năm qua dựa danh tiếng của phủ Nhân Tuyên Hầu mà oai quái, ngờ cuối cùng ngã gục tay của trong Hầu phủ.

Tiểu Hầu gia Nhậm Phong Quyết quả nhiên sắt đá vô tư, danh hiệu "Diêm Vương sống" thực sự là danh bất hư truyền.

Cũng kẻ hoài nghi, c.h.ế.t hơn một năm, vả hung thủ cũng đền mạng, mà còn khơi vụ án , chẳng là mang dụng ý gì?

cũng là trong cùng dòng tộc, lẽ nào chẳng nể nang chút tình mặt mũi nào ?

Buổi hoàng hôn, đường trở về phủ, thấy vài lời bàn tán xôn xao thi thoảng vọng từ bên ngoài xe ngựa, sắc mặt Nhậm Phong Quyết vẫn hề đổi.

Dư Lang bên cạnh hận thể nhảy xuống xe để tranh luận với đám đó.

“Đám thật khéo bới lông tìm vết, chúng tốn cả đêm tâm sức xử lý vụ án, miệng bọn họ thành mưu đồ khác ?”

“Sao nghĩ xem, nếu một ngày chuyện như xảy bọn họ, chẳng ai giải oan cho, lúc đó bọn họ sẽ nghĩ thế nào?”

“Tầm thật thiển cận, chỉ sướng miệng nhất thời!”

Nghe , Nhậm Phong Quyết mỉm : “Từ xưa đến nay quan luôn thương xót trăm họ, nhiều chuyện bọn họ cũng chỉ thấy một mặt, khó tránh khỏi chỗ phiến diện, cần gì chấp nhặt với bọn họ?”

“Vả , công lao vụ án , Dư Thiếu khanh mới thực sự vất vả .”

Được Nhậm đại nhân khen ngợi, trong lòng Dư Lang tự nhiên thấy khoan khoái, bèn uể oải tựa vách xe, đáp rằng: “Cũng vất vả gì, trái còn mở mang ít tầm mắt đấy.”

“Trước chẳng tin chuyện ma quỷ hiện hồn, giờ đây cảm thấy, quả thực là điều khó .”

Lời Nhậm Phong Quyết tiếp chuyện, bèn cố ý vén rèm xe lên, ngắm phong cảnh phố xá.

Thấy đáp lời, Dư Lang liền hy vọng gì .

Với tính cách của Nhậm đại nhân, chuyện gì chủ động thì hỏi đến cùng cũng chẳng câu trả lời.

Đương nhiên cũng điều, lập tức xoay chuyển ngữ điệu, đưa chủ đề câu chuyện sang Hạ Hi Mặc.

“Còn một việc nữa, lúc nãy ở tiệm may định hỏi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-den-di-dan-do-hon-hau-phu-nhan-tu-coi-chet-tro-ve/chuong-21-thien-thanh.html.]

“Làm Hạ cô nương chuyện của Châu Nhan?”

“Người c.h.ế.t cả năm trời, nàng mới tới kinh thành, thế mà bản lĩnh thông suốt như ?”

Nhắc đến Hạ Hi Mặc, ánh mắt Nhậm Phong Quyết khẽ khựng , trong lòng cũng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Hắn thành thật : “Đây cũng là điều nghĩ mãi thông, lẽ nữ t.ử thực sự điểm gì đó hơn .”

Đối với câu đầy thâm ý của Nhậm đại nhân, Dư Lang nhịn trêu chọc: “Nàng điểm gì hơn thì rõ, nhưng nữ t.ử gan như nàng thì e là trong kinh thành chẳng tìm thứ hai .”

“Tóm là, vô cùng xứng đôi với ngài.”

“...”

Theo đống hài cốt mặt đất hóa thành tro bụi, đóa đèn đưa hồn trong tay Hạ Hi Mặc cũng khẽ rung lên một cái.

Một đốm sáng nhỏ lướt quanh ba mươi hai cánh sen một vòng, cuối cùng tan biến nơi tim đèn.

Điều cũng tượng trưng cho một linh hồn c.h.ế.t oan bước suối vàng, về phía cõi u minh.

Trước cảnh tượng , đáy mắt vốn tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng của Hạ Hi Mặc cuối cùng cũng thoáng hiện một tia lay động.

Khi trở Nhậm trạch một nữa, bên trong khách phòng ở viện phía Đông thêm một tì nữ, đó là Nhậm Phong Quyết đặc biệt điều từ Hầu phủ qua để hầu hạ cận.

“Nô tỳ tên là Thiên Thanh, từ nhỏ lớn lên trong Hầu phủ, thời gian Tiểu Hầu gia ở phủ luôn do nô tỳ đích trông coi việc ăn uống ở .”

“Tiểu Hầu gia dặn dò, nô tỳ sẽ chịu trách nhiệm chăm lo việc ăn ở cho cô nương, cô nương bất kỳ yêu cầu gì cứ việc sai bảo nô tỳ.”

Hạ Hi Mặc đưa mắt mặt một lượt.

Thấy nàng mặc một chiếc áo chẽn ngắn màu xanh nhạt, b.úi tóc gọn gàng thanh thoát, khuôn mặt mộc mạc nhưng đôi mắt vô cùng linh hoạt, thần.

Có thể thấy, đây chắc hẳn là một hầu .

mà…

“Ta cần hầu hạ.”

Hạ Hi Mặc thẳng lướt qua nàng : “Nhậm Phong Quyết chắc hẳn rõ, chỉ tạm trú vài ngày thôi.”

Nghe thấy đối phương gọi thẳng tên của Tiểu Hầu gia, đáy mắt Thiên Thanh lộ rõ vẻ kinh ngạc.

nàng nhanh ch.óng lấy vẻ tự nhiên, ung dung đáp lời: “Không cả, cô nương ở một ngày thì nô tỳ hầu hạ một ngày.”

Hạ Hi Mặc đang định tiếp tục từ chối thì ánh mắt quét thấy trong phòng chất đầy đồ đạc.

Ngoài xiêm y trang sức, còn đủ loại phấn son cùng những đồ dùng của nữ t.ử, thể là chu đáo đến bề.

Thiên Thanh giải thích: “Những thứ đều do nô tỳ dựa theo nhu cầu hàng ngày của các tiểu thư quyền quý trong kinh thành mà sắm sửa, xiêm y lấy từ tiệm may Cẩm Tú, trang sức trâm cài lấy từ Thúy Hoa Đường, phấn son lấy từ Thiên Hương Các...”

“...”

Chỉ cần tên những thứ thôi là Hạ Hi Mặc thấy thiếu kiên nhẫn, đôi môi mỏng khẽ thốt : “Phiền phức.”

“Không phiền phức ạ.”

Thiên Thanh vẫn cúi đầu bên cạnh, cung kính đáp: “Cô nương chỉ cần ý , chuyện cứ để nô tỳ lo liệu.”

Nghe lời , Hạ Hi Mặc đáp nữa, bèn tìm một chiếc ghế trống xuống, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Thấy , Thiên Thanh chỉ coi như nàng mặc nhận, lập tức vén ống tay áo, bắt đầu lẳng lặng thu dọn.

cũng là xuất từ Hầu phủ, chỉ hiểu quy tắc mà tay chân cũng nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc sắp xếp thứ thỏa.

Thế nên, khi Hạ Hi Mặc mở mắt một nữa, chỉ thấy gian khách phòng vốn trống trải đổi , đồ đạc tuy nhiều nhưng hề thấy lộn xộn chật chội, trái thấy dễ chịu.

Thiên Thanh thắp nến lên, quy củ tới mặt Hạ Hi Mặc: “Hạ cô nương, thứ cơ bản bố trí xong , thể dựa theo sở thích của cô nương mà thêm thắt, ví như lư hương, tranh treo, danh , là những món đồ trang trí bằng ngọc...”

Hạ Hi Mặc mang vẻ mặt chẳng mảy may quan tâm: “Ngươi cứ tự xem mà , cần hỏi .”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận