Tiệm may Cẩm Tú là một cửa tiệm lâu đời tiếng tại kinh thành. Ngoài việc đặt một cửa hàng bán xiêm y may sẵn ở khu phố sầm uất nhất, ông chủ còn mua thêm một tòa phủ để nơi cho các thợ thêu gấp rút việc và cũng để tiếp đãi một vài vị khách quý.
Nể mặt Nhậm Phong Quyết, Lưu chưởng quầy chẳng dám chậm trễ mảy may, dẫn Hạ Hi Mặc xuyên qua các dãy hành lang và sân viện, tới một gian phòng khách bài trí thanh nhã, cung kính dâng lên nóng cùng điểm tâm.
Lưu chưởng quầy rõ mục đích thực sự của đối phương, chỉ lờ mờ cảm thấy liên quan đến mấy bộ đồ mùa đông , nên chủ động lên tiếng: “Xiêm y cô nương chọn lúc ban ngày sắp xếp cho thợ thêu , chậm nhất là ba ngày sẽ gửi tới cho .”
Thấy đối phương đáp lời, ông tiếp tục khách sáo: “Nếu gì cần dặn dò, cô nương cứ nhắn một tiếng là , cũng chẳng cần đích chạy một chuyến thế .”
Hạ Hi Mặc chẳng vòng vo với ông , chỉ : “Ta tới đây là tìm một tên Nhậm Đông Hành.”
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của đối phương, Lưu chưởng quầy trong lòng chút bực dọc nhưng ngoài mặt để lộ nửa phần, hỏi: “Cô nương tìm Thiếu chủ nhà chúng ?”
“Thế thì thật chẳng khéo , hôm nay ngài từng ghé qua tiệm, còn thì hạng hầu hạ như chúng cũng chẳng tiện dò hỏi.”
“Không cô nương việc gì hệ trọng chăng?”
Nói đến đây, Lưu chưởng quầy cũng khỏi thầm nảy sinh nghi hoặc.
Nhậm Đông Hành tuy là Thiếu chủ của tiệm may, nhưng xưa nay chỉ treo cái danh hờ, căn bản chẳng hề ngó ngàng đến việc trong tiệm.
Khách quý lui tới mỗi ngày đông, chủ yếu đều do mấy vị chưởng quầy luân phiên tiếp đãi, từng thấy ai chỉ đích danh tìm Thiếu chủ cả.
chuyển biến suy nghĩ, nữ t.ử phận đặc biệt, quan hệ với Nhậm Tiểu Hầu gia hề tầm thường, nguyên do trong đó nếu nghĩ kỹ thật khiến chút bất an.
Thiếu chủ vốn tính trêu hoa ghẹo nguyệt, quen thói phong lưu bên ngoài, chẳng lẽ vô tình đắc tội với vị mắt chăng?
Bằng , một cô nương nhà lành đột ngột tìm tới cửa đêm khuya thế ?
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Thấy Hạ Hi Mặc mãi đáp lời, Lưu chưởng quầy càng thêm yên, đành gượng tiếp.
“Hay là thế , nếu cô nương thực sự việc gấp, kẻ hèn lập tức sai tới phủ hỏi thử.”
Nói xong, ông gọi một tên hầu hạ, còn thì chuẩn xe ngựa, lập tức rời khỏi tiệm may.
Tại lầu Mộ Tư phía Tây thành, Nhậm Đông Hành đang chén thù chén tạc, ôm ấp hai nàng đào hát đùa lả lơi.
Vừa ngước mắt lên, chợt thấy Lưu chưởng quầy từ tấm bình phong vòng tới.
Hắn vốn tưởng là lão phụ ở nhà tới tìm phiền phức, vô cùng mất hứng, nhưng khi kỹ thì giật nảy .
“Ngươi , một cô nương tới tiệm may tìm ?”
Nhậm Đông Hành giấu nổi vẻ tò mò nơi đáy mắt, hỏi: “Thế nào? Có xinh ?”
Lưu chưởng quầy suýt nữa thì toát mồ hôi hột, nghiến răng : “Công t.ử gia của ơi, là lúc nào ? Phía Tiểu Hầu gia, chúng tuyệt đối thể đắc tội .”
Nghe , Nhậm Đông Hành khẽ hừ một tiếng, bưng chén rượu bàn lên ngửa cổ uống cạn.
Theo ý , Nhậm Phong Quyết chẳng qua là nhờ đầu t.h.a.i mà thôi, đều là tôn thất cùng họ, phụ trở thành công thần khai quốc?
Còn nhánh nhà chỉ là hạng thương nhân nơi phố thị, quyền thế, đầy mùi đồng thiếc, còn sắc mặt của Nhậm Hầu gia mà sống.
Tuy trong lòng nghĩ , nhưng hành động thì chẳng dám trái lời nửa bước.
Chưa đầy nửa tuần , Nhậm Đông Hành về tới tiệm may Cẩm Tú.
Lúc gần giờ Tuất, màn đêm thâm trầm.
Dưới sự dẫn dắt của Lưu chưởng quầy, Nhậm Đông Hành thẳng phòng khách, thế nhưng bên trong chẳng thấy bóng nào.
Trà án nguội ngắt.
Điều khiến Nhậm Đông Hành ngơ ngác, tên chỉ tay về phía cửa nách, rằng: “Vị cô nương chẳng chẳng rằng, cứ thế thẳng trong vườn ạ.”
Để vẻ thanh nhã, trong tiệm vốn đặc biệt xây dựng một khu vườn phỏng theo kiểu dáng phương Nam, bên trong trồng đủ loại hoa cỏ, đào ao sen, còn dựng cả giả sơn và đình đài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-den-di-dan-do-hon-hau-phu-nhan-tu-coi-chet-tro-ve/chuong-12-quai-di.html.]
Tiếc rằng phương Bắc giá rét, trải qua mấy trận phong tuyết tàn phá, khu vườn từ lâu trơ trụi, chẳng còn chút sức sống nào.
Nhậm Đông Hành bước hành lang, quanh quất bốn phía, quả nhiên thấy một bóng hình gầy gò giữa vườn, chỉ điều ánh trăng mờ ảo, trông phần rợn .
Hắn nén nổi tò mò, theo con đường nhỏ lát đá cuội từ từ tiến gần, bóng hình cũng dần hiện rõ ánh trăng và sắc tuyết.
Cuối cùng, thấy một khuôn mặt trắng bệch như x.á.c c.h.ế.t.
“Á!”
Cùng với tiếng hét x.é to.ạc gian tĩnh lặng, Nhậm Đông Hành gần như lăn lộn bò nhoài, lảo đảo chạy thục mạng về phòng khách.
Lưu chưởng quầy tiếng chạy tới, dáng vẻ của Thiếu chủ mà vô cùng kinh ngạc: “Công t.ử gia, ngài ?”
Nhậm Đông Hành thì thần hồn nát thần tính, ngã bệt xuống ghế, đôi môi run rẩy một hồi mới run cầm cập : “Ta ... dường như thấy ma.”
“...”
Lưu chưởng quầy câm nín, chỉ đành dặn dò tên bên cạnh: “Đi, tới nhà bếp lấy một bát canh giải rượu đây.”
“Ta say!”
Nhậm Đông Hành nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo ông , run giọng : “Là —— Châu Nhan khuất !”
“Hóa nàng tên là Châu Nhan.”
Lưu chưởng quầy kịp đáp lời thì một giọng nữ thanh mảnh lạnh lẽo vang lên đáp .
Chỉ thấy một bóng mảnh khảnh bên cửa nách, cả khuôn mặt mờ mịt trong bóng tối rõ thực hư, nhưng cũng đủ khiến Nhậm Đông Hành lúc hồn bay phách lạc.
“Là nàng ! Nàng tới nữa !”
Nhậm Đông Hành dứt khoát kéo Lưu chưởng quầy chắn mặt .
Sắc mặt Lưu chưởng quầy lúc xanh lúc đỏ, nén cơn giận mắng , rằng: “Thiếu chủ, ngài cho rõ, đây Châu Nhan, đây là khách quý trong phủ Nhậm Tiểu Hầu gia mà.”
Ông sang giải thích với Hạ Hi Mặc đang ngoài cửa: “Thiếu chủ nhà chúng ở tiệc rượu uống quá chén, khiến cô nương chê .”
Hạ Hi Mặc lạnh một tiếng, từ ngoài cửa chậm rãi bước , bước chân nàng nhẹ chậm, đế giày mềm mại chạm đất hề phát tiếng động.
Đến khi thấy bóng của nữ t.ử nọ đổ nền đất, Nhậm Đông Hành mới dần bình tâm .
Đạo sĩ từng , ma quỷ là bóng.
Hơn nữa, hồn phách của Châu Nhan sớm phong ấn , căn bản thể nào tìm tới nữa.
Nghĩ , Nhậm Đông Hành mới dám từ lưng Lưu chưởng quầy ló nửa khuôn mặt .
Dưới ánh nến trong phòng chiếu rọi, một nữ t.ử khoác bộ đồ vải thô giữa sảnh, thoạt thì vẻ phong trần rách rưới, nhưng khó che giấu dung mạo bẩm sinh xinh .
là vẻ thanh khiết tựa hoa sen, chẳng cần son phấn, khí chất tuyệt đối hạng phấn son tầm thường nơi lầu xanh ngõ nhỏ thể sánh bằng.
Trong phút chốc, mắt Nhậm Đông Hành khỏi sáng lên, nỗi sợ hãi trong lòng tan biến sạch sành sanh, thậm chí còn nảy sinh vài phần tơ tưởng.
Hắn giả bộ như chuyện gì, chỉnh xiêm y, từ từ dậy, lấy dáng vẻ phong lưu phóng khoáng như ngày, khẽ nhướn mày.
“Vừa Lưu chưởng quầy cô nương tìm , là chuyện gì?”
Đôi mắt Hạ Hi Mặc tựa đầm nước lạnh, lặng lẽ xoáy , một lát nàng cúi đầu vuốt ve ngọn đèn sen đen trong tay.
“Có một vụ án oan, tìm ngươi để hỏi cho nhẽ.”
Lời thốt , tim Nhậm Đông Hành hẫng một nhịp, nụ nở môi cũng tức khắc cứng đờ.