Tên sai vặt bưng canh giải rượu tới, Nhậm Đông Hành chẳng kịp nghĩ ngợi, trực tiếp ngửa cổ uống cạn sạch.
Nước canh thực chút nóng bỏng, nhưng phản ứng chậm chạp, mãi cho đến khi đầu lưỡi bỗng chốc trở nên tê dại và đờ đẫn.
Cảm giác đó giống như ai đó c.ắ.n thật mạnh một miếng, rách da chảy m.á.u, khiến cho suốt hai ba tháng đó ăn gì cũng chẳng thấy mùi vị gì.
Nhớ đoạn ký ức , Nhậm Đông Hành kìm rùng một cái, luôn cảm thấy trong bóng tối đôi mắt đang mang theo oán hận, lạnh lẽo chằm chằm .
“Khụ.”
Tiếng ho nhẹ của Lưu chưởng quầy kéo khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Hắn chỉ đành cố tỏ bình tĩnh, tiên gạt sạch chuyện liên quan đến .
“Ngươi... cái gì? Bản công t.ử hiểu cho lắm.”
Lưu chưởng quầy vội vàng phụ họa theo: “Ta nghĩ cô nương chắc hẳn hiểu lầm gì đó, tiệm may của chúng mở cửa ăn lương thiện, thể dính dáng đến vụ án oan nào chứ?”
Ông mỉm , tiếp tục : “Hơn nữa, Nhậm Tiểu Hầu gia hiện nay đang cai quản Hình Bộ, vốn là chí công vô tư, thể dung túng cho nhà phạm những chuyện như ?”
Những lời vốn nhắc khéo đối phương một chút.
Nói cách khác, dù nàng là khách của Tiểu Hầu gia, nhưng tiệm may Cẩm Tú chúng cũng quan hệ sâu đậm với ngài , mỗi bên nặng nhẹ thế nào, nàng cũng nên tự cân nhắc cho kỹ.
Nào ngờ, Hạ Hi Mặc mặt đổi sắc, giống như căn bản hiểu ẩn ý trong lời ông , lạnh lùng : “Ta chỉ kẻ sát nhân đền mạng, điều là c.h.ế.t yên nghỉ.”
Sắc mặt Nhậm Đông Hành càng khó coi thêm mấy phần, vì chột nên càng mất kiên nhẫn, dứt khoát quát lên: “Lưu chưởng quầy, thấy nữ nhân năng căn cứ, rõ ràng là đang lấy trò tiêu khiển. Cho dù nàng là khách ở phủ Tiểu Hầu gia thì cũng thật quá mức coi thường khác .”
Lưu chưởng quầy lập tức hưởng ứng: “Cô nương, thấy sự hiểu lầm e rằng chẳng thể rõ trong một sớm một chiều ...”
“Hiện tại đêm cũng khuya, là để ngày mai bàn tiếp chăng?”
“Kẻ hèn lập tức chuẩn xe ngựa, đưa cô nương về nghỉ ngơi .”
Đối mặt với sự kẻ tung hứng của hai kẻ đó, Hạ Hi Mặc chân chẳng hề dời nửa bước, hề lay chuyển.
Thấy , Lưu chưởng quầy cũng dần thu nụ , giọng điệu theo đó trở nên đanh thép hơn vài phần.
“Cô nương, phàm việc gì cũng chừng mực. Nói câu phép, chúng cũng là nể mặt Tiểu Hầu gia mới nhường nhịn cô nương vài phần, bằng ...”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Lời cảnh cáo của ông kịp dứt thì chạm đôi mắt sâu thẳm, tức khắc khiến lông tơ dựng .
Đôi mắt đen trắng rõ ràng, lạnh lẽo đến mức chút nào, áp lực mạnh mẽ thế mà ép thẳng những lời bên miệng ông xuống.
Lưu chưởng quầy kinh hãi, luôn cảm thấy trong vô hình dường như một luồng sức mạnh huyền bí đang kìm hãm lục phủ ngũ tạng của , tay chân cũng theo đó mà cứng đờ .
Hạ Hi Mặc thu hồi ánh mắt, bước tới gần Nhậm Đông Hành vài bước.
Khoảng cách giữa hai kéo gần, gương mặt thanh tú của nàng cũng lọt mắt rõ ràng hơn.
Chỉ là đối diện với một khuôn mặt như thế, Nhậm Đông Hành dám nảy sinh bất kỳ ý nghĩ xằng bậy nào nữa.
Thứ thể cảm nhận chỉ là cái lạnh thấu xương, thậm chí còn lạnh hơn cả tuyết đọng trong vườn vài phần.
Nữ t.ử quả thực quái dị đến mức giống một sống!
“G.i.ế.c c.h.ế.t Châu Nhan, dùng tà thuật đ.á.n.h tan hồn phách của nàng .”
“Trong ba hồn, một luồng tán hồn bám tranh, một luồng ở ao nước.”
“Còn một luồng chủ hồn nữa, ngươi đem nàng giấu ở nơi nào?”
Câu chất vấn lạnh lẽo ch.ói tai như kim châm lòng.
Nhậm Đông Hành như thấy quỷ, đáy mắt là vẻ thể tin nổi, liên tục lùi mấy bước cho đến khi thắt lưng chạm cạnh bàn, lùi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-den-di-dan-do-hon-hau-phu-nhan-tu-coi-chet-tro-ve/chuong-13-doi-chat.html.]
Chuyện ... nàng thực sự ?
Sự ngờ vực tận đáy lòng khiến rối loạn trận pháp, trong cơn kinh hãi tột độ, chỉ thể hỏi ngược một câu.
“Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai?”
Hạ Hi Mặc cũng lặp : “Ta chỉ c.h.ế.t yên nghỉ.”
Không khí dường như đông cứng ngay tức khắc, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Thế nhưng ngay lúc , bên ngoài cửa truyền tới tiếng thông báo phá vỡ thế bế tắc.
“Chưởng quầy, Thiếu chủ, bên phủ Tiểu Hầu gia tới ạ.”
Lưu chưởng quầy tức khắc hồi thần, như vớ cọc cứu mạng, vội vàng cao giọng: “Mau... mau mời đây.”
Tên ngẩng đầu lén Hạ Hi Mặc một cái, ngập ngừng : “Quản gia Nhậm Thông ngài mệnh tới đón Hạ cô nương, sẽ trong phiền ạ.”
Lời khiến Hạ Hi Mặc chút bất ngờ, nàng tới tiệm may Cẩm Tú thì can hệ gì tới kẻ khác?
Bên cạnh, hồn đèn Vô Ưu đang trôi lơ lửng giữa trung xem kịch, khi thấy tiếng lòng của nàng thì nhịn mà lên tiếng trêu chọc: “Cô là khách ở phủ , chắc chắn sợ cô ở bên ngoài gây chuyện hỏng danh tiếng của .”
Hạ Hi Mặc nhanh ch.óng liếc nó một cái, khẽ nhíu mày, với tên ngoài cửa: “Bảo cần chờ, tự sẽ về.”
Tên sững sờ, tưởng như tai vấn đề.
Nghĩa là ? Đây chẳng là trực tiếp từ chối Tiểu Hầu gia ?
Cô nương cũng thật là cao giá quá mức !
Lưu chưởng quầy đầu tiên là giật , đó thầm lo sốt vó, trong lòng thầm nghĩ phen đúng là đụng tấm sắt .
Hèn chi nữ t.ử chẳng hề sợ hãi gì, chuyện ... e rằng cũng liên quan đến Tiểu Hầu gia!
Nghĩ đến đây, tim ông đập loạn xạ một hồi, khi cân nhắc hơn thiệt, chỉ đành chai mặt hướng về phía Hạ Hi Mặc nặn một nụ .
“Cô nương, chúng miệng bằng chứng, nhưng chân thiên t.ử vương pháp.”
“Nếu tiệm may Cẩm Tú thực sự vụ án oan nào, tự khắc sẽ quan phủ tới định đoạt, cô nương thấy đúng ?”
Ông chỉ thể đến mức , dù chuyện cũng quá kỳ lạ, nếu thực sự liên quan đến Tiểu Hầu gia thì càng thêm hắc b.úa, tuyệt đối trong phạm vi năng lực của ông thể dàn xếp .
Hạ Hi Mặc căn bản màng đến chiêu đó, nàng lạnh giọng : “Người c.h.ế.t hơn một năm , nếu quan phủ thể mặt thì cần gì đợi đến lúc ?”
Lưu chưởng quầy tức khắc nghẹn lời, đang định thêm gì đó thì Nhậm Đông Hành ở bên cạnh bỗng nhiên nổi đóa, giận dữ quát: “Một họa sư vô danh phận thấp kém, c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , cho dù quan phủ tới thì ? Bản công t.ử lẽ nào sợ ?”
Những lời thiếu suy nghĩ khiến Lưu chưởng quầy suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Khốn nỗi cảm xúc kìm nén của Nhậm Đông Hành đang bốc lên đầu, trong lòng chẳng còn kiêng nể gì nữa, tiếp tục khiêu khích Hạ Hi Mặc: “Bản công t.ử cũng hỏi thử xem, ngươi rốt cuộc là phận gì? Lấy tư cách gì mà đòi trị tội bản công t.ử?”
“Thiếu chủ!”
Lưu chưởng quầy thể thêm nữa, hận thể lao lên bịt miệng Nhậm Đông Hành , ông cưỡng ép kéo lùi phía , bất lực : “Công t.ử gia của ơi, chuyện thì liên quan gì đến ngài chứ? Ngài đừng bậy nữa.”
Nghĩ đến chuyện rùm beng lên, ông chủ lớn ở nhà mà trách phạt xuống thì đúng là khốn khổ.
Lúc tìm cách tiễn vị đại Phật mặt mới !
Lưu chưởng quầy đang cảm thấy đau đầu, đương lúc cân nhắc xem nên lời gì cứu vãn thì thấy Hạ Hi Mặc trực tiếp vòng qua , một nữa tiến tới mặt Nhậm Đông Hành.
“Nếu sống trị tội ngươi, thì để c.h.ế.t tới trị.”
Lời của nàng ngắn gọn, giọng vẫn lạnh lẽo như cũ, rõ ràng là một hình gầy yếu yếu ớt nhưng tự mang khí thế uy nghiêm thể xâm phạm.
Nhậm Đông Hành trừng trừng như , khí thế hung hăng tức khắc tan biến sạch sành sanh, há miệng mà chẳng thốt lên nửa chữ nào.
Và ngay lúc , một luồng gió lạnh thấu xương thổi qua, thấy một bóng hình bên trong đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ .