Ba Tôi Là Chú Nhỏ
8
Chú lớn giọng gọi tên tôi:
“Bùi Chi! Hóa ra tất cả những gì chú vừa nói với con đều là lời vô nghĩa sao?”
Tôi: “Hả?”
“Con quan tâm đến suy nghĩ của người khác làm gì? Sống tốt cuộc sống nhỏ bé của chúng ta mới là quan trọng nhất!”
“Người ta nói vài câu thì cũng có c.h.ế.t đâu!”
“Chúng ta là những người sống thoải mái, chẳng việc gì phải bận tâm người ta nói gì!”
Chú nhỏ bóp nhẹ cổ tôi, cười mà như không cười:
“Bùi Tiểu Chi, con phải biết rằng cuộc sống hiện tại của chú là điều mà rất nhiều người ao ước không được.”
Tôi nhíu mày, mắt đảo một vòng:
“Tại sao?”
Chú bực bội buông tay, như đang tự hỏi sao tôi với trí thông minh thế này mà lại thi đỗ trường trọng điểm được.
“Chú đẹp trai, còn trẻ, có quán ăn kiếm tiền, nấu ăn ngon, có con mà không có vợ, không phải lo mâu thuẫn gia đình!”
Tôi: …
Giờ thì tôi biết tính tự luyến của mình là học từ ai rồi.
Hóa ra là được thấm nhuần từ nhỏ đến lớn.
09
Hôm đi làm thủ tục nội trú cấp ba, chú nhỏ nói sẽ dẫn tôi vào thành phố mua vài bộ quần áo đẹp.
Trường học chỉ yêu cầu mặc đồng phục vào các ngày thứ Hai, Tư và Sáu hàng tuần.
Những ngày còn lại có thể mặc đồ của mình.
Lên cấp ba cũng đồng nghĩa với việc không thể về nhà hàng tuần nữa, có khi cả tháng trường mới cho nghỉ hai ngày.
Tôi lại nhớ đến câu mà cô giáo Lý từng nói khi tôi chuyển từ tiểu học lên cấp hai.
Con người phải không ngừng bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Nhờ câu nói này làm điểm tựa, tâm trạng của tôi vẫn tương đối ổn định.
Chú nhỏ nắm tay tôi bước vào trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.
Tôi cẩn thận hỏi:
“Chú nhỏ, chú có tiền không?”
Mua quần áo thôi mà, với cùng số tiền đó ra chợ bán sỉ có thể mua được rất nhiều bộ rồi.
Chú nhỏ liếc tôi một cái đầy bất lực:
“Sao? Con định mua hết cả trung tâm thương mại à?”
Ừm, tất nhiên là không.
Sau chuyến mua sắm này, tôi mới nhận ra sức chiến đấu của chú nhỏ thật đáng kinh ngạc.
Tôi đi học chứ đâu phải đi đánh trận.
Cần gì phải mua nhiều thứ như thế? Nào là hạt dẻ, sữa, trái cây, bánh quy, sô cô la...
Chú nhỏ xoa đầu tôi: