Ba Tôi Là Chú Nhỏ

4

04

 

“Vì sao con đánh nhau?” 

 

Tôi cúi đầu không trả lời. 

 

Tôi không đáp, chú nhỏ cũng không hỏi thêm, cả hai cứ giằng co như vậy. 

 

Một lúc lâu sau, chú nhỏ kéo tôi vào lòng, vò tóc tôi rối bù lên. 

 

Chú thở dài một hơi: 

 

“Cô giáo đã kể với chú rồi.” 

 

Chú nhỏ thường dạy tôi rằng học sinh thì phải có dáng vẻ của học sinh. 

 

Ở trường phải tuân thủ nội quy, có thể học không giỏi nhưng không được học thói xấu. 

 

Lần này tôi đánh nhau là vì một lần lớp thu thập thông tin về phụ huynh. 

 

Trong bảng thông tin của tôi có ghi chú rằng chú nhỏ là người khuyết tật. 

 

Không biết ai nhìn thấy rồi lan truyền khắp nơi. 

 

Phần lớn các bạn học tuy không nói ra, nhưng tôi cảm nhận được sự khinh miệt của họ. 

 

Những ánh mắt lén lút nhìn tôi đầy coi thường. 

 

Tôi không để tâm, bởi tôi biết rõ chú nhỏ tốt như thế nào. 

 

Cha mẹ ruột tôi tay chân lành lặn thì sao chứ? Cũng chỉ là hai kẻ cặn bã! 

 

Nhưng trong thời học sinh, luôn có những người muốn làm màu, khoe khoang bản lĩnh. 

 

Lần đó, trong một buổi thảo luận nhóm, tôi và một bạn cùng nhóm bất đồng ý kiến. 

 

Cậu ta không nói lại được tôi, liền chọc vào nỗi đau của chú nhỏ. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận