Ba Tôi Là Chú Nhỏ

6

Dù tôi đã thẳng thừng từ chối rất nhiều nam sinh, nhưng vẫn có vài người to gan theo dõi tôi về nhà vào mỗi chiều thứ Sáu tan học. 

 

Cũng có không ít người đến quán ăn của chú nhỏ chỉ để tiện nhìn tôi một cái. 

 

Chuyện này tôi không từ chối, bởi có khách thì chẳng tội gì không nhận. 

 

Chú nhỏ thì lại như gặp phải kẻ thù, còn gọi cả cô giáo chủ nhiệm tiểu học của tôi đến để bàn cách đối phó. 

 

Kể từ đó, bất kể quán ăn có bận rộn hay không, chú nhỏ đều đích thân đưa đón tôi mỗi tuần khi đi học và tan học. 

 

Mỗi khi đến trường, chú nhỏ lại dùng ánh mắt dữ dằn để trừng tất cả mọi người một cách bình đẳng. 

 

Lâu dần, mọi người đều truyền tai nhau rằng, học sinh lớp 8/1 Bùi Chi không thể theo đuổi được, vì cô ấy có một chú nhỏ rất đáng sợ. 

 

Nếu dám làm phiền việc học của Bùi Chi, chắc chắn sẽ bị gãy tay gãy chân. 

 

Nhờ vậy, tôi đã trải qua một thời cấp hai vô cùng bận rộn và đầy đủ. 

 

Trong kỳ thi chuyển cấp, kết quả của tôi không quá tốt, nhưng tôi cũng đã thể hiện đúng thực lực của mình. 

 

Với thành tích gần như sát nút, tôi đã đỗ vào trường trung học trọng điểm mà mình mong muốn. 

 

Cô giáo Lý nói rằng không cần quá bận tâm đến thành tích của cấp hai. 

 

Bởi vì sau khi lên cấp ba, đó sẽ là một khởi đầu mới. 

 

Ba năm cấp ba mới thực sự là quan trọng nhất. 

 

Tôi cũng hiểu rằng mình còn cách đỉnh cao một khoảng rất xa. 

 

“Đường còn dài và xa thẳm, ta sẽ không ngừng tìm kiếm và vươn lên.” 

 

07

 

Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường trung học trọng điểm, chú nhỏ nói cha ruột tôi lại, lại, lại kết hôn. 

 

Ông ta mời chúng tôi đến dự tiệc cưới. 

 

Nhiều năm rồi tôi không nghe đến cái tên cha ruột, tôi luôn coi như ông ta và mẹ ruột như người đã không còn sống trên đời. 

 

Bất ngờ nghe chú nhỏ nhắc đến, tôi có cảm giác như người c.h.ế.t sống lại. 

 

“Chẳng lẽ bác cả của con bị bà đại gia trước đây đá rồi sao?” 

 

Chú nhỏ khựng lại một chút, nhưng nghĩ kỹ thì cách tôi gọi cha ruột cũng không có gì sai. 

 

Chú gõ nhẹ vào trán tôi: 

 

“Trẻ con đừng nói thẳng quá ~ Điều này chứng tỏ bác cả của con dù tuổi này vẫn phong độ ngời ngời.” 

 

Tôi gãi đầu, chẳng lẽ chú nhỏ định bỏ qua cho ông ta sao? 

 

Không đời nào. 

 

Khi tôi và chú nhỏ đến căn biệt thự nơi tổ chức tiệc cưới, tôi vẫn không hiểu nổi. 

 

Một bên là “phượng hoàng nam” đã qua ba đời vợ, một bên là bà dì đã kết hôn đến sáu lần. 

 

Có cần phải làm lớn chuyện như vậy không? 

 

Ôi, thế giới của người giàu, tôi không hiểu được. 

 

Nghe chú nhỏ nói, các đời chồng trước của bà đại gia mới này đều là những nam sinh đại học trẻ trung, đầy sức sống. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận