Ba Tôi Là Chú Nhỏ

7

Tôi sờ vào độ dày của phong bao lì xì, quyết định rút lại lời vừa nói. 

 

Hai người mới cưới, làm ơn sống hạnh phúc bên nhau đi. 

 

Các cô dì trong họ bắt đầu chuyển đề tài sang tôi. 

 

“Bùi Chi giờ tốt nghiệp cấp hai rồi nhỉ? Sao rồi? Hiện đang làm ở nhà máy nào?” 

 

“Ăn mặc xinh đẹp thế này, chẳng lẽ có bạn trai rồi sao?” 

 

“Con kiếm tiền phải nhớ hiếu thuận với chú nhỏ đấy nhé. Năm đó nếu không nhờ chú nuôi con…” 

 

“Thím ba, các cô à, sau này Chi Chi còn phải thi đại học nữa, mấy lời này đừng nói trước mặt con bé nữa.” 

 

Chú nhỏ rót trà cho mọi người ngồi đó, giọng nói điềm tĩnh nhưng đủ để chặn đứng câu chuyện của họ. 

 

Mọi người không thể tin được, nhìn tôi một lượt: 

 

“Cái gì? Bùi Chi đỗ cấp ba rồi à?” 

 

Tôi lén đảo mắt, không biết nói chuyện thì tốt nhất đừng nói. 

 

“Ừm, con bé đỗ trường Thực nghiệm Thành phố.” 

 

“Gì cơ?” Lần này đến lượt cả bàn tròn mắt ngạc nhiên. 

 

Nhìn mấy khuôn miệng không khép lại được của họ, tôi hài lòng tiếp tục gắp thức ăn. 

 

Sau bữa tiệc, chuẩn bị về nhà, cha ruột kéo tôi ra một góc khuất. 

 

Ông nhìn quanh trái phải, giống như một tên trộm, rồi nhét vào tay tôi hai trăm tệ. 

 

“Bùi Muội, con biết giờ ta không còn là cha con nữa đúng không? Ngàn vạn lần đừng tiết lộ quan hệ của chúng ta trước mặt bác gái cả, nghe chưa?” 

 

Tôi nhíu mày, buột miệng nói: 

 

“Bác vốn đâu phải cha cháu? Bác quên rồi à? Hộ khẩu của cháu nằm ở nhà chú nhỏ mà.” 

 

Nói xong, tôi ném lại hai trăm tệ vào mặt ông ta. 

 

Hai trăm tệ… 

 

Muốn đuổi ăn mày à? 

 

Tôi cũng có tự trọng chứ. 

 

08

 

Sau khi trở về từ tiệc cưới, tôi quyết tâm tìm hiểu lịch sử tình cảm của chú nhỏ. 

 

Hỏi trực tiếp từ chú chắc chắn chẳng được gì. 

 

Vậy nên, tôi nhắm đến dì Vương hàng xóm. 

 

Dì Vương chính là “cục trưởng tình báo” của khu phố này, chuyện tám nhảm ở đây dì đều biết rõ. 

 

Tôi chỉ vừa mở lời, dì đã thao thao bất tuyệt kể cho tôi một tràng. 

 

Từng chi tiết một, những câu chuyện trong quá khứ của chú nhỏ hiện ra rõ mồn một trước mắt tôi. 

 

Tựa như tôi cũng trở thành người chứng kiến đoạn ký ức đó. 

 

Thì ra, chân của chú nhỏ bị thương là do cứu bạn gái đầu tiên của chú. 

 

Năm đó, khi họ đang đi trên phố, gặp phải một bệnh nhân tâm thần cầm dao, thấy người là đâm. 

 

Nhưng trớ trêu thay, tên tâm thần ấy tuy điên loạn nhưng lại biết rằng phụ nữ là nhóm yếu thế. 

 

Bạn gái của chú nhỏ trở thành người đầu tiên bị hắn ta khống chế. 

 

Người trên phố vốn đông đúc, lập tức bỏ chạy tán loạn, chẳng còn ai dám ở lại. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận