Khuôn mặt của mẫu phi lập tức tái mét, vội vàng bật dậy:
"Ngươi gì?"
Mụ mụ nào dám dối, đối mặt với ánh mắt sắc bén của mẫu phi, khó khăn lặp một nữa:
"Hoàng thượng , công chúa đến tuổi trưởng thành, đến lúc gả ."
Trong lòng bỗng chấn động. Cũng ngay lúc đó, thấy bước chân quen thuộc. Quay đầu thì thấy Thương Hành ngẩn ở đó.
【A a a a a, biểu cảm của nam chính trông như tan vỡ .】
【Ôi ôi ôi, nữ phụ là một đứa trẻ ngoan, hòa chứ!】
【Trong cốt truyện gốc cảnh ? Rõ ràng nữ phụ hòa mà!】
Ta hiểu rõ, đây thể là hiệu ứng cánh bướm.
Trong cốt truyện gốc, sẽ c.h.ế.t tay Thương Hành, nhưng giờ mặc dù bánh xe phận đổi, vẫn thể vì mà rơi kết cục thể hơn.
Tuy nhiên, may mắn là , mẫu phi của chắc sẽ gặp chuyện gì.
Ta sống thêm mười năm, cũng chẳng gì thể buông bỏ, mỉm nhẹ nhàng :
"Ai da, mẫu phi đừng quá buồn, chỉ là hòa thôi mà, sẽ thư cho và cho A Hành."
Nói xong, về phía thiếu niên đang ngoài rèm, vẫy tay gọi :
"A Hành, ngây , mau đây."
Nghe thấy tiếng gọi của , Thương Hành bừng tỉnh, mắt tối , nhưng khi mặt , trở về dáng vẻ thường ngày:
"A tỷ."
Là A tỷ, chứ Hoàng tỷ.
Ta ngẩn , lập tức mỉm đáp , tự nhiên đưa bánh quế hoa cho ăn:
"Nếm thử , ngon hơn ?"
Biểu cảm của đổi.
Cũng trách vẻ mặt lạ như . Trước đây, rảnh rỗi bếp một đĩa bánh, kết quả ăn một thời gian dài, thấy bánh bàn thì sợ hãi.
lúc chỉ im lặng một chút, ngay đó, đưa tay cầm một miếng bánh quế hoa và c.ắ.n một miếng.
Ta chờ đợi :
"Ngon ?"
Hắn nuốt bánh, giọng chẳng hiểu chút trầm:
"Ngon."
"Ừ, ngươi mang về từ từ ăn nhé."
Nhìn thấy mẫu phi sắp nổi giận, liền nhét bánh tay , đẩy ngoài. Hắn hình như cũng hiểu, gì, chỉ cầm bánh , nhưng khi đến cửa dừng một chút.
Cuối cùng, Xuân Hỷ dẫn .
Chờ , mẫu phi chịu nổi nữa, vội lao tới ôm c.h.ặ.t , nước mắt tuôn rơi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-hoang-ty-cua-nam-chinh/chuong-7.html.]
"Hoạ Nhi, nếu con hòa , con để mẫu phi sống thế nào đây, , con thể ."
Nước mắt ấm áp rơi vai , thấm ướt cả vạt áo.
Ta ôm thể run rẩy của mẫu phi, suy nghĩ một chút :
"Phụ hoàng ban chỉ , mẫu phi còn A Hành, ở đây, con nhất định sẽ ."
Câu chỉ là an ủi.
Ai mà tương lai , lẽ, sẽ c.h.ế.t con đường hòa cũng chừng.
Phụ hoàng chỉ, thể trì hoãn, tháng sẽ xuất phát. Nhanh đến mức khiến kịp chuẩn .
Thương Hành là nam chính, chỉ cần mẫu phi đối xử với , ngày bà lên thái hậu cũng chẳng xa.
Nghĩ thông suốt điểm , về những ưu điểm của Thương Hành, để khi , mẫu phi sẽ đối đãi với .
Ban đầu mẫu phi đồng ý, cho đến khi , dù cũng vì , lúc mẫu phi mới miễn cưỡng đáp ứng, nhưng trong mắt bà là nỗi buồn thể dứt , cứ gọi tên mãi.
Ta mà lòng đau nhói, nhưng chỉ thể lén trong chăn ban đêm.
Ai da...
Nếu mặt bà , e là bà sẽ chạy đến mặt phụ hoàng mà gây chuyện mất.
quốc gia đại sự thể vì một cung phi mà đổi chứ?
Ta sẽ xuất giá tháng .
Một tháng , nhanh thì nhanh, mà chậm thì cũng nhanh. ngoài dự đoán, Thương Hành như , mỗi ngày đều đến tìm , bận gì mà tới.
Cho đến ngày xuất giá.
Hôm đó là một ngày trời , gió mát, nắng nhẹ, Thương Hành đến.
Chỉ một tháng mà gầy nhiều, mắt đầy tia m.á.u đỏ, giọng cũng chút khàn khàn:
"A tỷ."
【A a a a a, nam chính thật là vô lực, tất cả nhưng vẫn thể cứu nàng!】
【Hắn khó khăn lắm mới một tỷ tỷ yêu thương , mà tận mắt nàng hòa , ôi ôi ôi】
【Nữ phụ tâm thái quá, nếu là , chắc chắn sẽ ngay.】
Ta vỗ đầu , tỏ vẻ thản nhiên:
"Chỉ đưa đến đây thôi, còn ở đây, ngươi chăm sóc mẫu phi."
Nghe , thiếu niên ngẩng đầu lên, yết hầu khẽ động như gì đó, nhưng lời, lâu lâu , cúi đầu, giọng nặng nề:
"Ta ."
"Ừ."
Cùng với một tiếng "Khởi hành—", đoàn đưa dâu đông đúc lên đường. Ta kiệu, rèm che xuống, cũng để ý đến việc thiếu niên ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, khóe mắt như lệ quang lấp lánh.
Con đường hòa thật dài.
Từ Kinh thành đến biên giới, mất ba tháng rưỡi. Trên suốt hành trình, từ ban đầu cố tỏ thản nhiên, đến lúc đau buồn bi quan, đến bình thản, cũng chỉ mất một tháng
Nhân sinh tự cổ ai c.h.ế.t, sống sớm c.h.ế.t muộn đều c.h.ế.t.